Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Nơi Phố Thị
Trần Chiêu Hàn, Lục Đại Lâm và Trương đạo sĩ đã đến thành phố này từ hôm qua. Vẻ phồn hoa đô hội khiến họ choáng ngợp. Nhưng Trần Chiêu Hàn không quan tâm. Anh chỉ muốn tìm cô.
Họ đến trước cổng tòa biệt thự khổng lồ của nhà họ Hàn. Lũ vệ sĩ mặt lạnh như tiền chặn họ lại. Trương đạo sĩ cố dùng danh nghĩa “bạn cũ” nhưng bị chúng xua đuổi như chó.
Đúng lúc đó, một chiếc Lamborghini màu trắng rít lên, lướt qua. Chỉ một khoảnh khắc cửa sổ hạ xuống, Trần Chiêu Hàn đã thấy cô. Vẫn là gương mặt đó, nhưng lạnh lùng và xa cách.
“A NHAN!”
Anh gào lên, lao theo chiếc xe như một con thú bị thương. Anh chạy. Anh chạy như chưa bao giờ được chạy. Anh băng qua dòng xe cộ, mặc kệ tiếng còi inh ỏi, mặc kệ Lục Đại Lâm đang chửi bới phía sau.
Anh mất dấu cô ở quán cà phê. Và anh đã đứng đó chờ. Chờ như một thằng ngốc, lạc lõng giữa thành phố.
Và rồi, cô bước ra.
Trái tim anh như ngừng đập.
Từ Tư Nhan không nói một lời, cô chạy băng qua đường, lao thẳng vào lòng anh. Một cú va chạm mạnh. Cô nhảy bổ lên, hai chân quấn chặt lấy eo anh, hai tay siết lấy cổ anh, như sợ anh sẽ tan biến.
“Trần Chiêu Hàn… anh đến thật rồi…” Giọng cô vỡ òa.
Anh không trả lời. Anh chỉ siết chặt cô, vùi mặt vào mái tóc cô, hít lấy mùi hương quen thuộc. Mùi của cô. Mùi của nhà.
Rồi anh hôn cô.
Không phải nụ hôn dịu dàng. Đó là một nụ hôn đói khát, cuồng bạo, một nụ hôn của sự chiếm hữu. Anh cắn mút môi cô, đầu lưỡi sục sạo vào khoang miệng cô như muốn hút cạn linh hồn. Anh hôn như thể muốn bù đắp cho tất cả những ngày tháng mất mát, như muốn đóng dấu chủ quyền lên cô ngay giữa phố.
Từ Tư Nhan đáp lại cuồng nhiệt không kém. Cô mút lấy lưỡi anh, nước mắt hòa lẫn với nước bọt, mặn chát và ngọt ngào.
Họ hôn nhau quên trời đất, cho đến khi cả hai không thở nổi. Anh thả cô xuống.
Và rồi, gã đàn ông thô mộc, vụng về của núi rừng làm một việc anh chưa từng nghĩ tới. Anh đột ngột quỳ một gối xuống, ngay trên vỉa hè.
“Anh…” Anh gãi đầu, mặt đỏ bừng. “Anh không có nhẫn… Quần áo cũng bẩn…”
Từ Tư Nhan sững sờ.
“A Nhan,” anh ngước lên, đôi mắt trong veo, chân thành đến mức khiến tim cô tan chảy, “Em… làm vợ anh nhé?”
Nước mắt cô lại trào ra, nhưng lần này là hạnh phúc. Cô bật cười khúc khích.
“Không đồng ý.”
Trần Chiêu Hàn hoảng hốt. “Anh… anh…”
“Cầu hôn mà mặc áo thun quần ngắn thế này, em chê.” Cô cười, rồi đột nhiên, cô cũng quỳ xuống, đối diện anh.
Cô đưa tay lên, áp vào má anh, nơi lún phún râu.
“Trần Chiêu Hàn,” giọng cô dịu dàng, “Anh có muốn cho em một danh phận không? Em không muốn làm hồ ly tinh mê hoặc anh nữa. Em muốn làm vợ của anh. Vợ đàng hoàng. Có được không?”
Trái tim con sói vỡ òa. Anh gầm lên một tiếng, không phải tiếng người, kéo cô vào một nụ hôn sâu thẳm. “Anh rất hân hạnh!”
Từ xa, trên bậc thềm của một tòa nhà đối diện, Hàn Á Sắt hạ ống nhòm xuống. Anh ta đã thấy tất cả. Anh ta thấy cái cách cô hôn gã trai quê đó. Một nụ hôn đầy nhục dục, đầy cam chịu, đầy yêu thương. Cái cách mà cô sẽ không bao giờ nhìn anh ta.
Anh ta thở dài, một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. “Tiểu Thiên…”
Anh ta quay đi, bước lên chiếc Lamborghini, nổ máy. Chiếc xe lướt qua họ. Trần Chiêu Hàn ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của Hàn Á Sắt qua kính râm. Gã đàn ông kia khẽ gật đầu, như một lời chào, hoặc một lời khiêu khích.
“Kẻ điên.” Từ Tư Nhan thì thầm, siết chặt tay anh.
“Em…” Trần Chiêu Hàn gằn giọng, “Nếu anh không đến…”
“Thì em cũng sẽ đi tìm anh.” Cô ngắt lời. “Anh quên rồi à? Chúng ta là duyên tiền định. Không ai phá được đâu.”
“Chính xác! Phá hoại nhân duyên người khác là tổn thọ đó!” Giọng Lục Đại Lâm oang oang từ xa vọng tới. Cậu ta đang cõng Trương đạo sĩ, cả hai mệt lử. “Mẹ kiếp! Chân cậu gắn hỏa tiễn à? Đuổi theo muốn hụt hơi!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận