Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau.
Tin tức chấn động nổ ra trên khắp các mặt báo. Cảnh sát đã lùng sục tóm gọn toàn bộ băng nhóm giang hồ bắt cóc tống tiền. Riêng về phần Mục Tử Yên, khi rơi xuống vực sâu, thân xác ả đã va đập vỡ nát trên các tảng đá nhọn hoắt. Đội cứu hộ chỉ tìm thấy cái xác không toàn thây, máu me bê bết của mụ đàn bà thâm độc dưới lòng suối cạn. Cái kết thảm khốc, đền mạng bằng máu cho những tội ác dơ bẩn, dâm loạn và tâm cơ nham hiểm mà ả đã gieo rắc.
Đéo dừng lại ở đó, với cơn cuồng nộ tàn bạo của một kẻ bảo vệ gia đình, Mộ Thần đã trực tiếp ra lệnh phong sát toàn bộ. Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ, tập đoàn Mộ thị đã tung những đòn kinh tế chí mạng, cắt đứt mạch máu tài chính, ép nợ, dồn cả gia tộc Mục gia vào con đường phá sản trắng tay, tan cửa nát nhà. Từ một gia tộc thượng lưu, ông bà Mục phải xách bị gậy ra đường lánh nợ, sống chui rúc hèn mọn, nhục nhã. Đó là cái giá đắt nhất cho việc dám đụng vào vảy ngược của Mộ Thần!
Tại phòng bệnh VIP của bệnh viện trung tâm.
Lâm An đã tỉnh lại sau khi được súc rửa thuốc mê. Nhìn thấy ba Mộ Thần, mẹ Nhạc Nhạc và anh hai Lâm Kỳ vây quanh giường bệnh của mình, cô bé vui sướng cười tít cả mắt, vươn đôi tay mũm mĩm ôm chầm lấy cổ Mộ Thần nũng nịu:
“Ba ba ơi, tiểu An sợ lắm. Bọn người xấu bắt tiểu An đi, tiểu An cứ tưởng đéo bao giờ được gặp lại ba ba soái ca và mẹ Nhạc Nhạc nữa cơ!”
“Ba xin lỗi cục cưng, ba đã giết sạch bọn người xấu đó rồi. Từ nay ba sẽ cho vệ sĩ tinh nhuệ vác súng bảo vệ con 24/24, đéo con muỗi nào dám đốt tiểu An của ba nữa!” Mộ Thần hôn chụt lên má con gái yêu.
Lâm Nhạc nhìn khung cảnh cha con quấn quýt, nhận nhau ướt át mà trong lòng dâng lên cỗ hạnh phúc ấm áp. Gia đình bốn người họ, sau bao nhiêu năm chia cắt, hiểu lầm cay đắng, cuối cùng cũng đã được đoàn tụ vẹn tròn.
Đang lúc không khí gia đình rôm rả, cánh cửa phòng bệnh khẽ mở, Phó Mạnh Đình mang theo một giỏ hoa quả tươi bước vào. Gương mặt anh tiều tụy đi nhiều, nụ cười trên môi có phần gượng gạo, chua xót. Thấy anh bước vào, Mộ Thần khẽ nhíu mày, nhưng với tư cách người đàn ông đã nắm trọn vẹn chiến thắng trong tay, anh bao dung gật đầu chào hỏi rồi bế hai đứa trẻ ra ngoài hành lang chơi, để lại không gian riêng tư cho Lâm Nhạc và Mạnh Đình nói lời từ biệt.
Phó Mạnh Đình kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, giọng khàn khàn cất lên: “Nhạc Nhạc, hai đứa nhỏ bình an là tốt rồi. Thấy em và Mộ tổng đoàn tụ hạnh phúc, trong lòng anh cũng an tâm. Chiều nay, anh sẽ ra sân bay trở về Mỹ, bàn giao lại công việc, và có lẽ… anh sẽ đéo trở lại đây nữa.”
Lâm Nhạc nhìn thẳng vào đôi mắt u buồn của người đàn ông đã luôn kề cạnh che chở mình suốt nhiều năm, cô khẽ thở dài, nắm lấy tay anh khuyên nhủ:
“Anh Mạnh Đình, anh vẫn đéo chịu mở miệng thú nhận chuyện tày đình giữa anh và Lệ Quân vào cái đêm ở khách sạn đó sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận