Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi ra khỏi cửa sau của thanh lâu, quản sự vì lấy lòng đã đưa đến một thùng chứa đầy đủ loại dâm cụ.
Đỗ Yểu Yểu lén nhìn thì bị Thẩm Giai bắt tại trận, hắn hỏi: “Muốn à?”
Nàng vội lắc đầu, hắn khẽ cười một tiếng, khoát tay từ chối làm cho Đỗ Yểu Yểu bất ngờ.
Sau khi lên xe ngựa, Thẩm Giai cắn vào vành tai của nàng, nói mơ hồ: “Ngoài ta ra, ta không muốn bất cứ thứ gì tiến vào Yểu Yểu cả.”
Người này thật là bá đạo.
Đỗ Yểu Yểu nhớ lại hắn chưa từng dùng bất cứ đạo cụ nào cả, mỗi lần đều tuân theo phép tắc dùng miệng, tay và thân dưới.
Hai người vừa giảng hòa sau cuộc cãi vã nên khó tránh khỏi một cuộc yêu nhẹ nhàng. Khi trở về phủ thì trời đã đổ cơn mưa, Lục Nhân bung dù, Thẩm Giai ôm Đỗ Yểu Yểu quay về phòng ngủ, sợ nàng sẽ bị ám ảnh tâm lý nên cố ý đi đến sân của nàng.
Tóc đen xõa tung, gương mặt bé nhỏ trắng hồng, băng cơ ngọc cốt như một đám sương mù ẩn trong chiếc áo xuân, trước mắt Thẩm Giai như có một khóm hoa đào đang từ từ nở rộ.
Hắn cởi thắt lưng của nàng ra, vội vàng hôn lên cổ, lên ngực nàng.
Đỗ Yểu Yểu tức giận: “Chàng nhẹ thôi, đừng kéo hỏng y phục của ta, ta mới vừa may vào đầu xuân năm nay thôi đấy.”
“Hỏng thì ta đền.” Hai tay Thẩm Giai xoa ngực, đầu lưỡi đảo quanh đầu ngực.
Đỗ Yểu Yểu bị hắn liếm mút khiến toàn thân vừa tê vừa dại, nhưng trong lòng vẫn nghẹn một hơi, nàng lấy tay che lại không cho hắn mút nữa: “Có gì ngon đâu chứ, ta đã già vậy rồi, không còn trẻ tuổi bằng mấy cô nương trong thanh lâu nữa.”
Đôi mắt trong suốt như nước của nàng tỏ vẻ oán trách.
Lời đã nói ra đâu thể xem như bát nước đã đổ đi, chỉ cần bay hơi là xong đâu. Thẩm Giai khẽ hôn vào gò má nàng, dỗ dành nói: “Vẫn còn tức giận à?”
“Hừ.” Đỗ Yểu Yểu không vui nghiêng đầu sang một bên.
Thẩm Giai kéo tay Đỗ Yểu Yểu xuống thân dưới, cúi xuống bên tai nàng, tự hạ mình: “Là ta không nên thân, không còn dùng được. Yểu Yểu chẳng cần làm gì nhưng ta chỉ cần nhìn thấy nàng thì đã muốn bắn ra.”
Hắn thẳng lưng, đẩy đưa trong tay nàng hai cái rồi thở gấp: “Nếu nàng học tập những kỹ thuật đó, ta thật sự sẽ chết trên người nàng mất…”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Lúc chửi người thì độc mồm độc miệng, khi dỗ dành người ta thì lại không thèm quan tâm mặt mũi của mình, xem ra chàng đã nắm vững sự tinh túy trong việc đánh một bạt tay rồi cho thêm cái bánh ngọt rồi.
Đỗ Yểu Yểu há miệng cắn vào cổ hắn, oán giận nói: “Không biết xấu hổ!”
“Ta đã không còn mặt mũi ở trước mặt phu nhân từ lâu rồi!” Thẩm Giai nhịn đau nói tiếp, dương vật căng cứng đau đớn, hắn cầu xin: “Ta đã cương một hai canh giờ, Yểu Yểu có thể cho ta vào rồi hẵng nói chuyện được không?”
Hắn đang nằm sấp trên người nàng, muốn tiến vào thế nào? Đỗ Yểu Yểu nhìn thấy hắn muốn tiến thẳng vào.
Màn dạo đầu chưa đủ, nàng nói: “Ta chưa ướt nữa đây này.”
“Phu nhân sờ xem.” Thẩm Giai vạch xiêm y của Đỗ Yểu Yểu ra, hai người lõa thể đối mặt với nhau, ngón tay di chuyển bên trong thịt mềm.
Hạt đậu nhỏ bị ma sát đến mức sưng vù, giống như một viên trân châu nhỏ được khảm trong thịt của cánh hoa, hắn xoa nắn hạt ngọc qua lại khiến Đỗ Yểu Yểu phải rên lên yếu ớt.
“Yểu Yểu rên thật dễ nghe.” Miệng Thẩm Giai như được bôi mật: “Bên dưới vừa ướt vừa mềm.”
Đã làm việc trái với lương tâm nên hy vọng sống còn là mạnh nhất. Đỗ Yểu Yểu bị hắn xoa đến mức không chịu được, nàng cảm giác nước cửa huyệt đã chảy nước róc rách bèn nâng mông lên, giục hắn: “Xem thử bên trong đã ổn chưa?”
Thẩm Giai ngoan ngoãn tiến vào trong huyệt, hai ngón tay khuấy hai vòng bên trong thịt mềm, tạo ra tiếng nước “ọp ẹp ọp ẹp”.
Hắn rút ra, vài sợi dâm thủy trượt xuống dọc theo đầu ngón tay, hắn đặt tay vào trong miệng và mút: “Ngọt quá.”
Đỗ Yểu Yểu che mặt, không muốn nghe hắn liên thuyên mấy câu từ dâm đãng nữa: “Được rồi, vào đi.”
Thẩm Giai mở hai chân nàng ra thật lớn rồi cắm vào.
Thịt non chặt khít bao lấy côn thịt, hai người đồng loạt thở dài một tiếng.
Thẩm Giai thoải mái, còn Đỗ Yểu Yểu chỉ thấy trướng và nóng.
Hắn đã cương rất lâu nên chỗ đó nóng hập và cứng rắn hơn trước, vì vậy cảm giác căng tràn cực kỳ mãnh liệt. Quy đầu giống như một con rắn phát điên vì đói lâu ngày, ngẩng cổ lên và chui vào hoa tâm trong thịt non.
“A nóng… sâu quá…” Đỗ Yểu Yểu ngửa cổ, nắm lấy chiếc chăn bên dưới.
“Ngoan nào, đợi bắn xong sẽ hết nóng.” Dĩ nhiên Thẩm Giai biết thân dưới của hắn rất nóng.
Đỗ Yểu Yểu khẩu giao cho hắn đã khiến hắn kích động không chịu được, nhưng nàng lại dừng ngay lúc đang phấn khởi, hắn nhẫn nại giảng đạo lý với nàng, dụ dỗ nàng, nhưng càng khiến dục vọng thức tỉnh dữ dội hơn.
Thẩm Giai chuyển động, đầu nấm ma sát thịt non, nơi nhỏ hẹp sâu bên trong bị căng ra theo hình dáng của hắn.
Biên độ dao động không lớn, tập trung va chạm vào nơi mẫn cảm của nàng, ngón chân Đỗ Yểu Yểu cuộn tròn, sung sướng đến trào nước mắt.
“Yểu Yểu, có phải rất dễ chịu hay không?” Thẩm Giai hôn vào những giọt nước mắt của nàng, đào ra nhiều chất lỏng thơm ngọt hơn: “Nàng hút ta chặt quá.”
“A có hơi… huhu… chịu… không nổi…” Đỗ Yểu Yểu nức nở lên tiếng.
“Nếu chịu được thì sao còn gọi là cực lạc nhân gian.” Thẩm Giai muốn đưa nàng đến cao trào, hắn rút nửa gậy thịt ra và đâm sâu vào, giã cho hoa huyệt đang ngậm lấy hắn phải co rút liên hồi.
“A Thẩm Giai… sắp, sắp đến rồi!” Đỗ Yểu Yểu mở to đôi mắt đầy sương mù, cả người run rẩy, rên lên từng tiếng “ưm a” quyến rũ.
“Ra, ra rồi.” Thẩm Giai phang mạnh vài chục cái, đầu nấm va chạm vào thịt non co rút, Đỗ Yểu Yểu hét lên một tiếng, một dòng dâm thủy thật lớn tràn ra khỏi hoa tâm.
Dâm thủy ấm áp giội vào côn thịt, Thẩm Giai ngược dòng mà lên, rút cắm nhẹ nhàng và thong thả, kéo dài dư vị cao trào cho nàng.
Trong đầu Đỗ Yểu Yểu trống rỗng, toàn thân như hóa thành một đám khói mù nhẹ tênh và bay đến tận chân trời, bất ngờ nổ “bùm” một tiếng như pháo hoa ở nơi cao nhất.
Nàng ngơ ngác nỉ non: “Sướng quá…”
Thẩm Giai tựa trán mình vào trán nàng: “Ta cũng sướng như thế.”
Dâm thủy bắn tung tóe vào lỗ trên quy đầu, cảm giác sung sướng tuyệt vời đó không thể nào tả hết.
Đợi cuộc yêu này trôi qua, Thẩm Giai mới dụ dỗ: “Yểu Yểu, nàng ngồi lên người ta được không?”
Đỗ Yểu Yểu lập tức phản ứng lại, muốn nữ ở trên à. Nhưng nàng từ chối: “Ta hết sức rồi.”
Thẩm Giai hôn vào mí mắt của nàng: “Nàng không cần động, ta ôm nàng.”
“Ừm.” Nàng ậm ờ đồng ý.
Thẩm Giai đỡ Đỗ Yểu Yểu ngồi dậy nhưng không rút dương vật ra, hắn ngồi trên giường, còn nàng ngồi trên háng và đối mặt với hắn.
Dâm thủy trong hoa huyệt chảy ra men theo khe hở ở nơi giao hợp của hai người.
Thẩm Giai cúi đầu và khảy hạt đậu nhỏ của nàng: “Yểu Yểu đã ăn ta xong rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận