Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn nóng đầu, đưa tay xuống bóp bóp hai cái túi kia, muốn chúng rời xa mình.
Trong nháy mắt đó, cô nghe thấy hơi thở của Trần Hoài Tự ngưng trệ, sau đó tiếng thở dốc vang lên càng nặng nề , anh cầm lấy tay cô tiếp tục động tác: ” Đừng dừng, tiếp tục đi, bảo bảo. “
Anh ôm cô nằm nghiêng xuống, ôm lấy chân của cô khiến thân thể hai người trước sau kề sát, ngón tay xoa xoa mông cô, vừa nhanh vừa nặng mà đâm chọc giữa hai chân cô.
Không biết là cố ý hay là vô tình, góc độ dươиɠ ѵậŧ cắm vào thay đổi nhiều lần, qυყ đầυ nghiêng nghiêng hướng lên trên đâm mạnh vào trong, chọc sâu vào hai mảnh hoa môi mềm mại. Cảm giác tê dại khiến Ngôn Trăn rêи ɾỉ ra tiếng, bất giác vươn tay ôm lấy sống lưng anh, thân thể run rẩy như bị điện giật, trong thoáng chốc lại sinh ra kɧoáı ©ảʍ khó có thể diễn tả bằng lời.
Chân tâm nóng lên, cô ướt.
Dươиɠ ѵậŧ đỉnh chân tâm, qυყ đầυ đâm vào âʍ ѵậŧ, kɧoáı ©ảʍ một chút lại một chút, không hề có quy luật. Ngôn Trăn không biết lần tiếp theo anh đẩy vào là khi nào, cảm giác không biết trước làm cho trái tim cô treo cao. Mỗi lần cô cho rằng sẽ tới, kết quả lại không có tới, mới thất vọng một chút, gậy thịt lại thẳng tắp cắm vào, ma sát huyệt đạo, kí©ɧ ŧɧí©ɧ kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt.
Cô làm sao chịu được loại đối đãi này, chưa tới hai cái đã không được, kɧoáı ©ảʍ từng đợt từng đợt nổ tung ra, cứ như vậy mà cao trào.
Trong phòng ngủ một mảnh tối đen, cũng bởi vậy thính giác trở nên đặc biệt linh hoạt, Ngôn Trăn nghe thấy rõ ràng tiếng thở dốc của Trần Hoài Tự rơi vào bên tai, cùng cô đan vào một chỗ, tìиɧ ɖu͙© mê ly, quanh quẩn trong căn phòng yên tĩnh.
Sáng sớm tinh thần vốn buông lỏng, Trần Hoài Tự cũng không làm khó cô, cảm giác không sai biệt lắm, liền chuẩn bị kết thúc, kéo một góc áo choàng tắm trên người cô che khuất đỉnh gậy thịt, thở dốc bắn toàn bộ vào trong quần áo của cô.
Sự tình da^ʍ mỹ trong chăn cuối cùng cũng chấm dứt, Ngôn Trăn thở dốc nhìn trần nhà, sau khi tinh thần tỉnh táo mới biết, hóa ra vừa rồi không phải đang nằm mơ.
Cô không dám tin hỏi: ” Sao anh lại ở trên giường tôi? “
Giọng Trần Hoài Tự còn mang theo một tia sảng khoái sau khi bắn tinh, lười biếng khàn khàn: ” Em nhìn kỹ một chút, đây rốt cuộc là giường của ai? ”
Rèm cửa sổ đóng chặt, trong phòng một mảnh tối tăm, Ngôn Trăn lần mò đi mở đèn đầu giường, ánh mắt khép hờ thích ứng với ánh sáng, sau mới phát hiện đây đúng là một căn phòng xa lạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận