Chương 782

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 782

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức lấy khăn mặt đi từ phòng ngủ ra, Trầm Kỳ Dương đã trần trụi nửa người trên ngồi trên sô pha.
Áo khoác ướt, anh dứt khoát cởi cả áo thun bên tɾong, dùng nó lau tóc.
Từ sau lưng nhìn thấy dáng vẻ trần trụi của người đàn ông, tɾong nháy mắt Liên Chức có chút mất tự nhiên.
Đường cong trên cánh tay anh cứng rắn, mơ hồ có thể thấy được cơ bắp hình khối trên bụng dưới, vài giọt nước chảy dọc the0 lồng ngực anh xuống xuống, thoạt nhìn không hiểu lại có vẻ sắc tình.
Nam nữ đã từng phát sinh quan hệ đều không có cách nào nhìn thẳng vào thân thể đối phương, Liên Chức vừa nhìn thấy lập tức nghĩ đến thời điểm anh cố ý dùng lồng ngực nghiền nát ngực cô, nhớ tới khi cô ngồi trên bụng dưới của anh, ngồi ở trên cơ ngực của anh.
“Lau trước đi.”
Liên Chức cũng không để cho mình suy nghĩ nhiều, lúc đưa khăn mặt cũng cách rấtxa.
Trầm Kỳ Dương liếc cô một cái, không nói gì “Xa như vậy, tôi lấy thế nào?”
Liên Chức đi về phía trước hai bước, anh cũng đưa tay ra đón.
Nhưng còn không đợi cô buông tay, đã bị lực đạo bên kia khăn lông kéo một cái, cô lao thẳng về phía lồng ngực anh.
Hơi thở ấm áp của người đàn ông bổ nhào vào mũi, còn không đợi cô giãy dụa hay phản ứng lại, Trầm Kỳ Dương đã trực tiếp di chuyển vị trí hai người, đặt cô lún sâu vào tɾong sô pha.
“Trầm Kỳ Dương, anh làm gì vậy?” Liên Chức tức giận nói.
Tư thế này càng ép người hơn, mặc kệ chạm vào nơi nào đều là thân thể nóng bỏng của anh, hơi thở nam tính nồng đậm phả lên chóp mũi Liên Chức.
Ngay cả khuôn mặt không chút biểu cảm của anh cũng trở nên hung hăng vô cùng.
Tay đẩy lồng ngực anh bị Trầm Kỳ Dương đặt ở sau đầu, anh nhẹ nhàng miết vành tai cô, không chút để ý.
“Chị gái, em trai gần đây gặp phải chuyện phiền lòng.” Anh nhẹ giọng nói, “Cô gái mà tôi thí¢h lăn lộn với người đàn ông khác ở sau lưng tôi, tôi vốn cho rằng chỉ có một, nhưng hóa ra không chỉ có một.”
“Chị nói tôi phải làm sao bây giờ?”
Hô hấp Liên Chức đột nhiên căng cứng, ngay cả tim cũng co lại thành một nhúm.
“Tôi biết rồi.”
Trầm Kỳ Dương dường như không biết cô khẩn trương, ngón tay vuốt ve khuôn mặt trơn bóng của cô.
“Thích Tống Diệc Châu? Nhân phẩm lớn lên cũng tốt, chị cũng thí¢h kiểu đó, ông trời tác hợp với anh ta.”
Anh chầm chậm gằn từng lời từng chữ, Trầm Kỳ Dương ma͙nh mẽ nâng cằm cô lên, “Lợi dụng͟͟ tôi để đạp rớt anh ta, chị gái, chị chơi tôi vui không?”
Trong lời nói của anh không có biểu cảm gì, thậm chí còn cong khóe miệng, xem như trêu tức.
Nhưng ánh mắt lại không hề có ý cười, lông mày kiếm và đuôi mắt có uy áp, trời sinh có cảm giác áp lực, như mưa gió sắp tới.
“Tôi không có lợi dụng͟͟ anh gì cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận