Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hu hu… em xin lỗi…”

“Em không tìm được, anh đừng phạt em nữa… em biết em sai rồi.”

“Em không thấy gì cả, anh tìm giúp em đi…”

Cứ qua một lúc là Dịch Nhữ ôm tay hoặc ôm chân Hạ Cảnh Chiêu, khóc lóc ỉ ôi xin anh tha thứ, Hạ Cảnh Chiêu lại dứt khoát tránh ra, anh nói ngắn gọn, “Tiếp tục tìm.”

Chẳng biết đã qua bao lâu, cuối cùng Dịch Nhữ cũng tìm được một vật cứng hình tròn giữa đống lông ướt sũng nhớp nháp.

“Em tìm… được rồi.”

Dịch Nhữ khôn khéo vội vàng đeo nhẫn vào tay mình.

Hạ Cảnh Chiêu bước tới ngồi xổm xuống trước mặt cô, anh nắm lấy tay cô, tháo chiếc nhẫn ra. Trái tim vừa ngủ yên của Dịch Nhữ lại co thắt vì hoảng sợ, cô lẩm bẩm, “Đưa cho em…”

Đôi mắt trống rỗng mở to, cô giơ tay muốn giành lại chiếc nhẫn trong vẻ tội nghiệp, rồi lại vồ hụt, chỉ có thể co quắp túm lấy Hạ Cảnh Chiêu.

“Trong hôn lễ lần đầu, khi em vừa định đeo nhẫn cho anh rồi lại ném đi, anh cũng có cảm giác này.”

Hạ Cảnh Chiêu gằn từng tiếng, “Anh thất vọng, sợ hãi và phẫn nộ.”

Dịch Nhữ biết ngay là anh đã bắt đầu tính sổ.

Có cảm giác đau đớn ở núm vú bị sờ soạng.

“Nếu chiếc nhẫn này dễ rơi quá thì chúng ta thay cách khác để cố định nó trên người em, anh sẽ biến nó thành khuyên vú móc vào đây.”

Ngón tay của Hạ Cảnh Chiêu sờ xuống, chạm vào một bên mép hoa huyệt, “Hoặc là chỗ này.”

Sau đó, anh cắn chiếc nhẫn.

Dịch Nhữ quỳ gối bên mép giường, vểnh mông lên cao.

Hạ Cảnh Chiêu lại đổi chiếc roi mới, thanh gỗ vừa nặng vừa đặc giáng xuống bờ mông đỏ hồng, khiến màu sắc trên mông càng rực rỡ hơn.

“Một.”

Dịch Nhữ ngẩng đầu lên, cô cắn lấy chiếc nhẫn, sau mười giây mới chầm chậm rên lên một tiếng vụn vỡ.

“Hai.”

Không thể làm rơi nhẫn được.”

“Ưm… ba!”

Tất cả sự chú ý của Dịch Nhữ đều tập trung vào chiếc nhẫn giữa hàm răng, khi cơn đau giáng xuống, cô cảm nhận được rất rõ, nhưng vì cắn răng nên không thể kêu rên theo ý thích, nếu không thì nhẫn sẽ rơi xuống.

“A Nhữ chạy mất mười lăm ngày. Còn mười hai đòn nữa, sẽ kết thúc nhanh thôi.”

Bốp!

Cây roi quất mạnh vào bờ mông thịt mềm đỏ ửng dẻo dai như kẹo ngọt, mông thịt co giãn đàn hồi và tiếng roi quất vào thịt khiến thịt lõm xuống vang lên, sau đó mông thịt lại căng tròn như trước, càng đỏ hơn.

“Mười… năm.”

Tiếng đếm số dừng lại khi tiếng khóc vang lên.

Cuối cùng cũng xong.

Dịch Nhữ xụi lơ trên giường như vũng bùn.

Hạ Cảnh Chiêu nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, phát hiện hai mắt cô đang mở trừng trừng, vẫn đang cắn chặt chiếc nhẫn trong miệng.

Động tác này đã lấy lòng anh.

Nhưng rồi anh chợt hối hận vì đôi mắt đó không nhìn thấy gì, nếu cô có thể thấy anh, không biết vẻ mặt của cô là thế nào?

Hạ Cảnh Chiêu vuốt ve bờ lưng cứng đờ của Dịch Nhữ, nắm tay Dịch Nhữ rồi đeo nhẫn lên.

Dịch Nhữ run rẩy kịch liệt, sau đó khẽ bật khóc như trẻ mới sinh, rồi chỉ đành vùi mặt vào lồng ngực Hạ Cảnh Chiêu trong cơn chán ghét như không kìm nén nổi:

“Anh làm như vậy là… bạo hành gia đình…”

“Anh đang dạy em.” Hạ Cảnh Chiêu tạm dừng.

Anh ôm lấy Dịch Nhữ, đặt cô nằm lên đùi rồi lấy thuốc mỡ mà anh đã chuẩn bị thoa lên da thịt cô.

Anh khẽ lên tiếng, chẳng biết cảm xúc của anh là gì, “Phạm lỗi thì phải bị phạt.”

“Nếu nói dối, anh sẽ lại đánh em.”

Sau khi thoa thuốc mỡ xong, trên vai cô cứ ươn ướt, Hạ Cảnh Chiêu nâng mặt cô lên, tiếng nói của anh nhẹ hẫng, “Có phải em bị đánh đau không?”

Dịch Nhữ không đáp, rồi chợt cô túm cổ anh, cúi đầu cắn lên xương quai xanh của Hạ Cảnh Chiêu, cắn mạnh tới nỗi rướm máu. Hạ Cảnh Chiêu không nhúc nhích, anh cứ duy trì tư thế đó để mặc Dịch Nhữ cắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận