Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi đưa mẹ con Xuân Vũ đến trường và công ty, Lý Thước lập tức bay sang Hồng Kông. Anh cần phải giải quyết tàn cuộc.
Bước chân vào biệt thự Lý gia trên đỉnh núi, không khí tang thương bao trùm. Đỗ Triệu – bố của Đỗ Ngọc Thơ – đang ngồi ở phòng khách, gương mặt già nua sạm đi vì đau đớn và tức giận.
Vừa thấy Lý Thước bước vào, ông ta lao tới như một con thú điên, túm lấy cổ áo anh lắc mạnh: “Thằng khốn! Tại sao mày còn sống trở về? Tại sao mày không chết đi? Con gái tao đâu? Tại sao mày bỏ mặc nó?”
Lý Thước đứng yên, để mặc ông ta trút giận, khuôn mặt lạnh tanh không chút cảm xúc: “Bố vợ, xin nén bi thương. Đó là tai nạn, con cũng không muốn thế.”
“Tai nạn cái con khỉ! Mày đi cùng nó, tại sao mày không lên máy bay? Có phải mày hại chết nó không?” Đỗ Triệu gào lên, giơ nắm đấm định đánh anh.
Nhưng nắm đấm chưa kịp hạ xuống thì một giọng nói uy nghiêm vang lên: “Dừng tay!”
Lý Liên Thắng ngồi trên xe lăn, được y tá đẩy ra từ phòng trong. Ông ta tiều tụy đi trông thấy sau cơn đau tim hôm qua.
“Đây là nhà họ Lý, không phải chỗ để ông làm loạn,” Lý Liên Thắng quát. Dù ghét đứa con trai này, nhưng ông ta không thể để người ngoài đánh nó ngay trong nhà mình.
Đỗ Triệu buông Lý Thước ra, nhìn hai cha con họ Lý với ánh mắt căm hận tột cùng rồi hậm hực bỏ đi.
Phòng khách chỉ còn lại hai cha con. Lý Liên Thắng ra hiệu cho y tá lui ra, rồi nhìn Lý Thước chằm chằm: “Vào phòng làm việc với tao.”
Trong phòng làm việc kín mít, mùi thuốc sát trùng và mùi giấy tờ cũ kỹ trộn lẫn vào nhau.
“Mày giải thích đi. Vụ bê bối LIN là thế nào? Tại sao lại bung bét vào đúng lúc này?” Lý Liên Thắng ném xấp tài liệu xuống bàn, giọng run run vì giận.
Lý Thước nhặt lên xem qua loa, rồi ném trả lại, cười nhạt: “Do anh hai làm ăn gian dối, nhập nguyên liệu rởm, cắt xén quy trình để bỏ túi riêng chứ sao. Con đã cảnh báo rồi nhưng ông ấy có nghe đâu.”
“Mày là giám đốc điều hành, mày phải chịu trách nhiệm giám sát! Giờ LIN kiện chúng ta vi phạm hợp đồng, đòi bồi thường hàng trăm triệu đô. Mày muốn cái nhà này ra đê ở à?”
“Con từ chức rồi,” Lý Thước nói tỉnh bơ.
“Mày nói cái gì?” Lý Liên Thắng trố mắt.
“Con nói con từ chức. Cái đống rác này do con cưng của bố thải ra, bố tự đi mà dọn. Con không rảnh.”
“Mày… thằng nghịch tử!” Lý Liên Thắng tức đến mức ôm ngực, mặt đỏ gay, thở dốc. Ông ta vớ lấy cái gạt tàn ném về phía Lý Thước.
Lý Thước nghiêng đầu né tránh. Cái gạt tàn đập vào tường vỡ tan tành.
“Cút! Mày cút ngay cho tao! Đừng bao giờ vác mặt về đây nữa!” Lý Liên Thắng gào lên.
Lý Thước chỉnh lại cổ áo, nhìn ông già đang thoi thóp trên xe lăn với ánh mắt thương hại pha lẫn khinh bỉ.
“Yên tâm, con sẽ đi. Cái nhà này sắp sập rồi, con ở lại làm gì cho bẩn người.”
Nói xong, anh quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Buổi chiều, Lý Thước quay lại Thẩm Quyến. Anh lái chiếc xe sang trọng đến công ty của Xuân Vũ, đỗ ngay trước sảnh chính, thu hút mọi ánh nhìn tò mò.
Khi Xuân Vũ cùng đồng nghiệp bước ra, cô sững sờ khi thấy anh đứng dựa vào cửa xe, tay cầm bó hoa hồng lớn, dáng vẻ phong lưu, lãng tử.
“Ôi trời, ai mà đẹp trai thế kia?”
“Xe Porsche kìa! Đại gia nào đấy?”
Các đồng nghiệp nữ xôn xao. Xuân Vũ chỉ muốn độn thổ. Cô cúi gằm mặt định lẩn đi thì Lý Thước đã nhìn thấy, anh gọi to: “Bà xã! Anh ở đây!”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Xuân Vũ. Cô đành phải bước tới, mặt đỏ bừng: “Anh… sao anh lại tới đây?”
“Đến đón mẹ của con anh tan làm, không được sao?” Lý Thước cười, đưa bó hoa cho cô, rồi tự nhiên vòng tay ôm eo cô trước mặt bao người.
Đồng nghiệp ồ lên kinh ngạc. Một cô gái tò mò hỏi: “Xuân Vũ, đây là… chồng cũ của cậu à? Sao đẹp trai thế mà lại bỏ?”
Lý Thước nghe thấy hai chữ “chồng cũ”, sắc mặt tối sầm lại. Anh siết chặt eo Xuân Vũ, nghiến răng nói: “Ai bảo là chồng cũ? Chúng tôi chưa từng ly hôn!”
Xuân Vũ vội vàng cấu vào tay anh, cười gượng giải thích với mọi người: “À… chuyện phức tạp lắm. Thôi mình về trước nhé.”
Cô kéo Lý Thước lên xe, đóng cửa lại cái rầm.
“Anh bị điên à? Em đã bảo đừng đến công ty em rồi mà! Em không muốn mọi người bàn tán!”
Lý Thước khởi động xe, hậm hực nói: “Bàn tán thì sao? Anh là chồng em, là bố của con em, việc gì phải giấu giếm? Hay em sợ thằng nào ở công ty biết em có chủ rồi nên không tán được nữa?”
“Anh nói bậy bạ gì thế!” Xuân Vũ tức giận.
“Anh không nói bậy. Từ giờ ngày nào anh cũng sẽ đến đón em. Để xem thằng nào còn dám ve vãn vợ ông.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận