Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Ngô Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn anh: “Anh nói gì?”

“Anh nói cưới em, cô gái ngốc nghếch.”

“Anh chưa cưới em à?”

“Còn chưa tính, anh đưa em về nhà anh, chưa làm cỗ, chưa đăng kí kết hôn. Không thể để em ấm ức theo anh cả đời như thế này được. Lần này anh mua heo có thể kiếm được số tiền đủ để làm cỗ cưới em nhưng em còn nhỏ chưa đăng kí kết hôn được, lúc nào đăng kí được anh đưa em đi thị trấn. Anh sẽ mua một căn nhà cho em vào ở.”

Triệu Mạc khát khao có một cuộc sống tốt đẹp hơn của hai người trong tương lai.

Cuộc sống như vậy trước giờ cô không bao giờ dám nghĩ đến.

Cô không dám mong đợi nhiều như vậy trong một lúc: “Em, em không muốn … Em chỉ cần sống với anh, không cần những thứ phù phiếm đó.”

“Cô gái ngốc nghếch, đây là cưới vợ cần. Sính lễ lễ hỏi cũng không được thiếu. Sau này có con, mẹ đến giúp đỡ chăm sóc, phòng này không đủ ở, anh nói nhỏ với em, đời ông cố nội anh làm hiệu cầm đồ, sau đó không làm nữa, ba anh để lại choi anh hai thỏi vàng để ở cái rương gỗ để tiền, ở dưới đáy. ”

Triệu Mạc coi như là công khai tất cả gia sản của mình.

Thật ra lần này anh ta đi đã một tuần lại có yếu tố cờ bạc, sợ lần trước Lý Phụng Đức quay lại mang cô đi, chính anh không có vợ, nhưng trong lòng anh hiểu rõ, chính mình là người đàn ông thô kệch, không thể cho cô sinh hoạt mà cô muốn.

Anh có thể thấy rằng cô ấy quan tâm đến Lý Phụng Đức đó.

Nhưng anh không ngờ rằng cô vẫn đợi anh ở nhà, cô vui vẻ vẫy tay chào khi nhìn thấy anh, và anh chắc chắn rằng tất cả cô đều thuộc về anh.

Ngô Uyển Uyển nằm trong vòng tay anh, xoay người cô đối mặt với anh, đặt tay lên lồng ngực rắn chắc của anh và yên lặng lắng nghe anh nói.

“Lần này anh đến xem trang trại nuôi heo của họ, mới biết trang trại chăn nuôi heo của họ quá lớn, và heo được nuôi theo quy mô lớn. phân heo có thể lên men rồi bán ra, chờ đến mùa thu hoạch lại đi thu mua lương thực và cây ngô, băm nát cho heo ăn có thể hạ thấp phí tổn, quy mô vừa lớn vừa có quy hoạch. ”

” Anh cũng muốn làm à?”

Ngô Uyển Uyển hỏi anh ta.

Triệu Mạc dừng lại, trong lòng anh cũng có ý

này, nhưng với quy mô lớn và đầu tư nhiều như vậy, sợ rằng phải dùng đến hai thỏi vàng, anh hoàn toàn không dám chắc:

“Uyển Uyển, em có đồng ý ủng hộ anh không?”

” Ủng hộ chứ, anh ở ngoài kia đã biết trang trại nuôi heo của họ, không đến mức cái gì cũng không biết, nếu thật sự không được thì cứ hỏi lại bọn họ đi, sẽ thành công thôi.”

Trái tim Triệu Mạc ấm lên, anh nghĩ cô sẽ không ủng hộ, dù sao đây cũng là một việc rất mạo hiểm, không ngờ cô lại tin tưởng bản thân nhiều như vậy và ủng hộ mình vô điều kiện.

Trong mắt cô, anh quá cao lớn, và sự tin tưởng 100% của cô cho anh tự tin.

“Được rồi, chờ cưới hỏi và sắp xếp em xong, anh sẽ đánh lớn một trận, Uyển Uyển, anh nhất định sẽ để cho em sống cuộc sống tốt nhất.”

“Có anh ở bên cạnh là những ngày tốt nhất với em rồi.”

Ngô Uyển Uyển nhích người dựa gần vào anh, và cả người nhỏ xinh nép vào vòng tay anh.

Cô ấy không muốn bất cứ điều gì phù phiếm, cô ấy chỉ muốn người đàn ông trước mặt này sống một cuộc đời với cô ấy một cách chân thành.

Chỉ sau khi anh rời đi những ngày này, cô mới nhận ra rằng cô thực sự không thể sống thiếu anh, khi anh rời đi, linh hồn của cô đã không còn nữa.

Cô cho rằng trên đời này ngoài mẹ ra, anh là người duy nhất khiến cô phải quan tâm nhiều như vậy.

Triệu Mạc vòng tay ôm lấy thân thể mềm mại của cô ngủ thϊếp đi, ngày hôm sau vẫn dậy sớm nấu cám heo, cho heo ăn, cầm lấy cái túi tối hôm qua không có thời gian mở ra rồi vào trong phòng, rồi đi nấu cơm.

Trời trở lạnh, anh nghĩ đến việc làm một ít thịt xông khói và xúc xích, nghĩ đến cô thích ăn, nhà mình bán thịt heo thì không thiếu thịt, nhưng cần gia vị tẩm ướp cho ngon hơn và dễ để được lâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận