Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhậm Sơ Tuyết không biết vì sao cô ấy thở dài, nhanh chóng hỏi tại sao.

Cố Ngưng vuốt ve gò má mềm mại của cô, ”
Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy trong sách ngữ văn nói đều là sự thật.

” ”
Hả?

” Cô tỏ vẻ khó hiểu.


Đêm xuân khổ ngắn ngày cao lên, từ nay về sau quân vương không lên triều sớm được nữa.

” Cố Ngưng đọc từng câu từng chữ của bài thơ, trong mắt hiện lên ý cười, ánh mắt sáng quắc nhìn cô.

Bị ánh mắt nóng rực nhìn chăm chú như vậy, Nhậm Sơ Tuyết cảm thấy mình gần như sắp hóa thành một vũng nước, trái tim không thể khống chế mà đập nhanh hơn, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô bỗng nhiên che mắt Cố Ngưng lại, mặt đỏ bừng, vành tai nóng hổi, giọng nói có chút oán trách: ”
Chị, chị không được nhìn.

” Nhưng có một đoạn thời gian, cô lại cảm thấy mình thật sự già mồm cãi láo, dù sao cô và Cố Ngưng không biết đã thẳng thắn gặp nhau bao nhiêu lần, Cố Ngưng có thể ép cô còn quen thuộc với cơ thể của cô.

Nhưng Cố Ngưng chỉ ậm ừ một tiếng, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.

Ánh mặt trời buổi sáng vào mùa đông xuyên qua rèm cửa sổ chiếc vào trong căn phòng của hai người, dưới ánh sáng ngược làm nền, Cố Ngưng nhắm hai mắt lại, đôi lông mi dài khẽ run rẩy, giống như có vô số mảnh kim cương vỡ nhảy nhót ở trên đó, vẻ mặt nhu thuận động lòng người.

Trái tim của Nhậm Sơ Tuyết mềm yếu một cách vô lý, bỗng nhiên từ đáy lòng dâng lên một loại xúc động mãnh liệt.

Cô muốn hôn Cố Ngưng một cái.

Nhưng khi cô sắp chạm vào đôi môi của Cố Ngưng, cô lại rụt trở về.

Bắt đầu từ một nụ hôn di tình dục trào dâng thôi thúc, người ở trạng thái lý trí, hôn môi tựa hồ được ban cho một ý nghĩa trang trọng hơn.

Cuối cùng cô vẫn không để cho bản thân được nuông chiều mà hôn cô ấy.

Cô hoảng hốt quay lưng lại, cũng vì vậy mà bỏ lỡ mất mát thoáng qua trong mắt của Cố Ngưng khi cô ấy mở mắt ra.

Sau khi rời giường, Cố Ngưng tìm cho cô một bộ quần áo của mình.

Quần áo cô mặc ngày hôm qua đã sớm bị Cố Ngưng kéo đến nhăn nhúm, chỉ cần vừa nhìn thấy thảm trạng của quần áo, dường như có thể nhớ lại lúc đó Cố Ngưng vội vàng cỡ nào, bị cô câu dẫn đến mất đi lý trí cỡ nào.

Một mặt, cô mặt đỏ tới mang tai, cảm thấy vô cùng thẹn thùng.

Mặt khác, đáy lòng lại mơ hồ dâng lên một loại khoái cảm thắng lợi.

Cô không thể khống chế mà đặt mình ra so sánh với Tần Vĩ. Đúng vậy, cô và Cố Ngưng không được cha mẹ tán thành, không được công chúng chấp nhận, cô không phải thanh mai trúc mã của Cố Ngưng, cũng không thể quang minh chính đại như con trai để cho cha mẹ và trưởng bối giúp giật dây bắc cầu mai mối.

Nhưng vậy thì đã sao?

Cố Ngưng chỉ vì cô mà mê muội, chỉ vì cô mà mất đi lý trí, vậy là đủ rồi…

Sau khi dùng bàn chải đánh răng và khăn mặt dự phòng rửa mặt xong, hai người một trước một sau lần lượt ra khỏi phòng ngủ.

Nhà của Cố Ngưng là tầng bằng phẳng, từ ban công phòng khách nhìn xuống, có thể nhìn thấy kênh đào nổi tiếng của thành phố Z vào đáy mắt, thuyền chạy như bay trên mặt sông, trời và nước cùng chung một màu, làm cho người ta vừa nhìn lập tức cảm thấy buồn bực trong lòng tiêu tan.

Nhà ăn kế bên ban công, trên bàn ăn dài màu trắng bày ra những món như sữa và cháo đậu xanh rất ngon, cùng với đồ ăn kèm trông rất bắt mắt.

Thấy Cố Ngưng đi ra, mẹ của Cố Ngưng đang ăn sáng vừa định chào hỏi, lại nhìn thấy cô bé xinh đẹp đi theo sau Cố Ngưng, lập tức sửng sốt. Đó không phải là… bạn gái của Trần Hạo sao? Ánh mắt nghi ngờ của bà xoay tới xoay lui giữa hai người, như có điều suy nghĩ đánh giá bộ quần áo hiển nhiên thuộc về Cố Ngưng trên người Nhậm Sơ Tuyết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận