Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Trạm đặt ngón trỏ lên miệng để ra dấu im lặng.
Quế Chân cười mỉm, ánh mắt nàng thâm sâụ
“Hồi đó tɾong nhà có một nha h0àn phạm lỗi, bị Ôn Đình trừng phạt bằng cách lấy cán chổi thọc xuống hạ bộ. Nếu ta tới trễ thêm chút nữa thì nữ hài tội nghiệp đã mất mạng. Nha h0àn đó còn chưa đầy mười tuổi.”
Trên mặt hắn lộ vẻ phẫn hận “Từ xưa tới nay, người bần cùng lam lũ khi đứng trước quyền thế còn không bằng con sâu cái kiến.”
Thân thế của Quế Chân cũng rấtkhổ sở, cha mẹ nàng qua đời khi nàng còn nhỏ, nàng phải lang thang trôi dạt khắp nơi, nhiều lần suýt chết đói.
Trên đường lưu lạc, Quế Chân đã kết bạn với Ôn Trạm cùng cảnh ngộ, hai đứa bé dìu dắt nhau đi ăn xin.
Sau đó nàng bị mẹ mìn dụ bán vào kỹ viện, bị bắt học tài nghệ, chịu đòn roi cho tới khi làm kỹ nữ ngày ngày truy hoan bán rẻ tiếng cười, cùng những nữ nhân khác tranh nhau làm đồ chơi cho những tên quan to hiển quý.
Nàng nghe Ôn Trạm nói vậy thì tɾong lòng nảy sinh đồng cảm mà thở dài một tiếng.
Nàng lấy ly trên bàn, rót trà nóng đưa cho hắn rồi đến ghế dựa bên kia ngồi xuống.
“Nếu chuyện ngươi giết Ôn Đình bị phát hiện thì người ta sẽ nói ngươi độc ác tàn nhẫn. Ta biết ngươi là người nhân hậu, ngươi không muốn thấy cảnh con cái những nhà nghèo khổ tiếp tục bị tên súc sinh kia hại nên mới mạo hiểu làm chuyện không có lợi cho mình, haizzz… Có phải mấy ngày qua Từ thị kia làm loạn gia can lắm đúng không? Từ các lão đâu? Lão g͙ià đó cưng chiều con gái tới vậy, ngươi không sợ hắn giúp Từ thị điều tra ra nguyên nhân cháu ngoại hắn chết rồi gây bất lợi cho ngươi sao?”
“Không sao.” Ôn Trạm lắc đầu, hắn nhấp ngụm trà, “Chính ta đã bày kế để Ôn Đình ăn nói bậy bạ khinh nhục con gái thứ nhà họ Cung vào đêm Trung thụ Nó đã đắc tội vợ chồng Cung Túc Vũ, phá hư chuyện quan trọng của Từ các lão. Lão ghét đứa cháu ngoại không học vấn không nghề nghiệp này vô cùng, từ lâu lão đã muốn cách xa mầm tai hoạ là hắn. Dù Từ Uyển có quậy tới mức nào thì lão ta cũng sẽ không tìm ta để chuốc lấy phiền phức.”
“Thì ra trò khôi hài ở bờ sông đêm đó là cái bẫy ngươi đã giăng sẵn.” Quế Chân che miệng kinh ngạc, “Thật thâm hiểm, vị đó chính là con gái út được Cung lão gia sủng ái nhất, là thịt ở đầu quả tim hắn ta, nếu bị người ta phát hiện thì coi như ngươi xong đời.”
Ôn Trạm trừng mắt với Quế Chân, “Sao cái gì ngươi cũng biết hết vậy?”
Hắn đặt chén trà xuống, hơi cúi người nhỏ giọng hỏi nàng “Vậy ngươi có biết vị An Nhạc Công chúa kia có địa vị thế nào không? Vì sao thánh thượng lại sủng ái một ả Công chúa hoà thân đến thế? Ta thấy An Nhạc Công Chúa đó dung mạo tuyệt trần, ngũ quan sáng sủa dễ nhìn không hề giống nữ tử man. Thân mình nàng ta cũng mảnh mai nhỏ xinh, không giống những người ở biên quan quanh năm ăn thịt dê thịt bò.”
Nàng đắc ý nhướng mày, ngoắc ngoắc ngón tay cho Ôn Trạm lại gần, ghé miệng sát vào lỗ tai hắn, nhỏ giọng “Bởi vì nàng ta vốn không phải người ngoại quốc, vị Cung phu nhân này thật ra là cháu gái họ của Vinh Thân Vương, là con dâu của Cung các lão. Hoàng Thượng sắc phong nàng ta làm An Nhạc Công chúa để che giấu vụ tai tiếng thông dâm của Cung các lão và con dâu ông ta thôi.”
Ôn Trạm cúi đầu nhìn chằm chằm mũi ͼhân mình, mất một lúc lâu hắn mới tiêu hoá được những lời Quế Chân nói.
Lão g͙ià họ Cung kia luôn kiếm chuyện với hắn, ngầm ám hại tung tin đồn nói gia đình hắn tác phong bất chính.
Thì ra cũng cùng một giuộc là thí¢h tư tình với con dâu giống Ôn Trạm này thôi.
Hắn phá lên cười “Ha ha”, thật sự không hiểu sao một người giả vờ thanh cao, tâm tính cay nghiệt như Cung Túc Vũ lại dụ dỗ được An Nhạc Công chúa lên giường với mình, “Không lẽ lão ta dùng sức ma͙nh để cưỡng ép con dâu?”
“Nào, ngươi lê tấm thân đầy xui xẻo đến chỉ để hỏi ta chuyện này thôi ư?” Quế Chân nhìn dáng vẻ ngơ ngốc của hắn mà bật cười, nàng cắt ngang sự tưởng tượng của hắn.
“Tất nhiên không phải vậy Ta đến tìm ngươi là muốn tìm hiểu về một người, có phải ở Bắc Trấn Phủ có một Cẩm Y Vệ họ Diệp?”
“Cẩm Y Vệ ư?” Quế Chân chống cằm nhìn nóc nhà suy tư, “Diệp… Họ Diệp… À Diệp Phỉ Có một kẻ họ Diệp, mẹ hắn họ Triệu, bà ta là chị em họ với đương kim Hoàng Hậu nên Diệp Phỉ cũng được tính là h0àng thân quốc thí¢h, hắn cũng còn trẻ. Sao thế, ngươi đắc tội với hắn ta à?”
Ánh mắt Ôn Trạm thay đổi, một tia rét lạnh loé lên, hắn cười với thần sắc cổ quái, “Cũng khó nói được là ta có đắc tội với hắn hay không. Có điều hắn từng dây dưa mập mờ với thê tử của Ôn Đình, cũng chính là đứa con dâu bị câm của ta.”
Thì ra là ngoại thí¢h của Hoàng Hậu, ha ha, thù cũ thêm hận mới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận