Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô dùng sức ho khan, gương mặt bởi vì cảm mạo mà phiếm hồng, môi tái nhợt nhu nhược đáng thương.

Khôi Minh xoa đầu cô, động tác tựa như đang trấn an sủng vật , đột nhiên cười.

“Tôi cho rằng ma nữ đều là thanh thanh lãnh lãnh cao ngạo, chị đã làm tôi thấy được một khác mặt , thật sự rất hạ tiện, vì lấp đầy bụng, thế nhưng có thể quỳ xuống.”

Cô cứng đờ ở nơi đó, ngốc ngốc nhìn hắn.

Này không phải hắn để cô làm sao? Vì sao muốn nói như vậy…

Khôi Minh đánh vỡ lòng tự trọng của cô, đem chúng nghiền nát ở dưới lòng bàn chân, ý đồ kích thích nô tính của cô, giọng nói mang theo phản cảm nói.

“Chị không cần những cảm xúc cao ngạo của nhân loại , chị chỉ cần vĩnh viễn quỳ gối dưới chân tôi, tùy ý để tôi chịch, thừa nhận đùa bỡn của tôi, chính là tồn tại quan trọng nhất của chị.”

Khuynh Thành cắn môi dưới, cảm mạo mà gương mặt nộn hồng , giờ phút này trở nên có chút thù hận.

Cô cúi đầu, không ăn cơm, không bất cứ sức lực gì để cùng hắn giãy giụa, nước mắt rơi trên mặt đất.

“Đối với cậu mà nói, tôi chính là một tính nô sao? Tôi không có tư cách làm người sao? .”

“Thì chị vốn dĩ không phải là người mà.” Hắn chậm rãi nâng chân lên, ở trên lưng non mềm của cô đè ép xuống, dùng giày dẫm mạnh xuống.

“Quỳ cho tốt cho tôi! Cầu xin tôi thì nên có dáng vẻ của một tính nô.” Ngữ khí của hắn vô cùng âm trầm, lại mang theo một tia hưng phấn.

Khuynh Thành không chịu đựng nổi, vòng eo mềm mại bị hắn dẫm xuống, cô nhịn không được khóc ra, thanh âm khóc lóc càng lúc càng lớn, vừa ho khan nước mắt lại không ngừng chảy xuống .

Khôi Minh nhíu mi, giống như có một đoàn đồ vật lộn xộn ở trong tim khắp nơi di động, hắn muốn gào lên bảo cô câm miệng, nhưng giây tiếp theo, không biết cô lấy sức lực từ đâu ra , ngồi dậy đẩy chân hắn ra, đứng dậy hung hăng đâm về hướng hắn, người đã thích ứng với hắc ám , hướng về phía cửa lớn mà chạy tới.

Hắn bị đụng lảo đảo về về sau vài bước, đối với phản kháng của cô chỉ cảm thấy buồn cười.

Quả nhiên, tay vừa đụng vào trên cửa lớn, toàn bộ thân mình lại bị bắn trở về, cô ngã trên mặt đất phát ra kêu rên đau đớn.

“Khuynh Thành sao lại vẫn không học được giáo huấn như vậy?”

Ngữ khí của hắn nghe có vẻ bình tĩnh , nhưng lại làm cô cảm thấy không ổn.

Nhớ tới cái gì, cánh tay lại run lên hoàn toàn không có sức lực, nghe tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần , Khuynh Thành tuyệt vọng chống cánh tay, từng bước một bò về phía trước , lòng bàn tay bắt lấy thảm lông tơ, ô ô thấp giộng khóc, vặn vẹo cái mông, bò về phía trước .

Thật thú vị.

Hắn cười.

Đôi tay cắm vào trong túi đứng ở phía sau cô, hàm dưới lạnh băng căng chặt, rũ mắt hàn khí bức người, ý cười ở khóe miệng dần dần thu lại, đạm mạc phun ra một câu.

“Chị xong rồi.”

Hắn muốn thuần phục cô, tựa như thuần phục một sủng vật biết nghe lời, bắt đầu để cô mỗi ngày mỗi đêm đều quỳ gối ở góc tường , quỳ tốt liền có cơm ăn, quỳ không tốt liền bị đánh, tìm tới một cái roi thuần phục ngựa, ở trên người cô quất đánh.

Trong phòng thỉnh thoảng truyền ra tiếng thét thống khổ chói tai, so với bất cứ thời điểm nào đều ghê rơn hơn , Vu Mã Tứ đã thấy nhiều , đi ngang qua cửa cũng không trách, tuy rằng đùa chết rất khó, nhưng thật đùa chết, hắn hối hận cũng không kịp.

Khôi Minh sau khi cho cô cơm nước xong , lôi kéo cô làm tình, nói cho cô biết đây cũng là một loại khen thưởng, làm hắn sướng sẽ thưởng cho cô tinh dịch để ăn, thường thường bắn ở trong lồn dâm , nhìn cô tự mình moi đào ra nuốt xuống.

Vết roi trên đùi càng ngày càng nhiều, cô muốn khép kín hai chân cũng khó, càng đừng nói phản kháng hắn.

Thời gian dài nhất không cho cô ăn cơm là bốn ngày, vì đã tãi qua đói khát tuyệt vọng rốt cuộc đã để cô học được cách thuận theo, lấy lòng hắn, thật cẩn thận, sợ hắn sẽ chặt đứt lương thực cho cô, Khôi Minh mỗi lần sẽ không cho cô quá nhiều đồ ăn, luôn để cô ăn xong nhưng vẫn cảm thấy không chắc bụng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận