Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưʍ… Ưm ưʍ…”
Gáy của Lục Tri Hạ dựa vào l*иg ngực của anh rể, ngẩng đầu quay cổ hôn sâu với anh, cằm và cổ bị kéo thành một đường, nước miếng thuận theo khóe môi của hai người chảy xuống dưới, vẽ lên một vết nước kiều diễm da^ʍ mị trên cổ cô.
Cánh tay người đàn ông dùng sức ôm lấy eo cô, cố định tư thế của cô, một tay kia sờ lên bầu ngực cao vυ”t, lúc mạnh lúc nhẹ vuốt ve xoa bóp, xoa cho Lục Tri Hạ rên lên hừ hừ.
Giữa hai chân truyền đến kɧoáı ©ảʍ không ngừng, côn ŧᏂịŧ thô to bị dâʍ ŧᏂủy̠ của cô xối ướt, thân dươиɠ ѵậŧ bóng loáng trơn trượt, khi cọ sát ra vào cửa huyệt cô thì không ngừng phát ra tiếng nước òm ọp, nghe vô cùng dâʍ đãиɠ.
Sau một nụ hôn sâu làm người ta nghẹt thở, anh rể cuối cùng cũng chịu buông miệng Lục Tri Hạ ra, để cô có thể hít thở được không khí tươi mới một lần nữa, Lục Tri Hạ như được hồi sinh, l*иg ngực phập phồng kịch liệt, hít sâu vài hơi liền.
Anh rể cười thấp bên tai cô, âm thanh trầm thấp có từ tính, vô cùng gợi cảm, nghe mà Lục Tri Hạ mềm nhũn cả chân, cô cố gắng nhón đầu ngón chân lên, để mông vểnh về phía sau, giúp côn ŧᏂịŧ của anh rể có thể dễ dàng cọ sát lên tao huyệt cô, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy càng nhiều, giống như là mất khống chế, dính lên một mảng giữa háng của hai người.
“Anh rể…” Cô gọi anh như con mèo nhỏ, trong giọng nói tràn đầy sự khát vọng và cầu xin, cô bị chơi một hồi lâu như vậy, tuy rằng cao trào hai lần, nhưng trong tao huyệt từ đầu đến cuối vẫn trống rỗng ngứa ngáy, căn bản không có cách nào thỏa mãn, cái cô cần không phải là cọ bức, mà là thao huyệt, hung hăng cắm vào, đâm đến chỗ sâu nhất trong cơ thể cô, như vậy cô mới có thể hoàn toàn cao trào.
Thế nhưng anh rể vẫn quyết tâm muốn trêu cô, cho dù dươиɠ ѵậŧ anh đã cứng nóng như que hàn, anh vẫn không chịu dễ dàng cắm vào.
“Ưʍ… Anh rể, thao em… Cầu xin anh, thao vào đi… Ngứa quá…” Cô vặn eo, dâʍ đãиɠ cầu anh thao mình, cô sắp bị tìиɧ ɖu͙© đạt đến đỉnh điểm trong cơ thể tra tấn chết rồi.
“Nhảy xong điệu này, anh lại thao em.” Anh rể khẽ nói, hơi thở nóng hổi của anh phả xuống, giống như làm bỏng đến trái tim cô, cô chỉ có thể tiếp tục cắn môi nhịn xuống, thả lỏng cơ thể, thuận theo tư thế lắc lư của anh, chầm chậm vặn vẹo eo của mình.
Đây tuyệt đối là điệu nhảy dâʍ đãиɠ nhất mà cô từng nhảy.
Đoạn nhạc piano ưu nhã lúc nặng lúc nhẹ, lúc nhanh lúc chậm, côn ŧᏂịŧ của anh rể giống như gậy chỉ huy trong tay nhạc trưởng, theo tiếng nhạc, lúc nhanh lúc chậm cọ lên tao bức của cô.
Cuối cùng, khi đoạn piano bước vào khúc cao trào, khúc giao hưởng khí thế hoành tráng, như mây bay giữa núi, như nước sông cuồn cuộn, gào thét phi nhanh đến, mà côn ŧᏂịŧ của anh rể bỗng chốc cũng cắm rút đâm chọc nhanh hơn, hai cơ thể mặc áo sơ mi trắng, đồng thời điên cuồng lắc di chuyển trước sau, giống như bọt sóng đang quay cuồng.
Lục Tri Hạ chỉ cảm thấy sau một hồi giật giật, có dịch thể nóng chảy xuống đùi cô, có một ít thậm chí còn phun đến mặt sàn trước mặt bọn họ.
Anh rể bắn rồi, mà cô, cũng cao trào rồi.
Khúc piano hồi phục lại chỉ còn độc tấu, âm thanh rầm rĩ dần dần trầm lắng, hai người ôm lấy nhau, tiếng thở thô nặng cũng trở nên bình ổn.
Vào lúc Lục Tri Hạ tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc rồi, khúc hợp tấu lại vang lên lần nữa, mà lần này, không để cho Lục Tri Hạ có thời gian phản ứng lại, anh rể đột nhiên ép cô bò lên bàn, sau đó vạch mông cô ra, sờ đến tao huyệt dính nhớp mềm rục, vểnh dươиɠ ѵậŧ thao mạnh vào trong.
“A a a….”
“Ưʍ…”
Hai người đều sướиɠ đến nỗi da đầu tê dại, Lục Tri Hạ càng không kiêng nể gì lớn tiếng rêи ɾỉ: “Sướиɠ quá…. Anh rể cắm sâu quá….” Tao huyệt đã trống rỗng đã lâu, cuối cùng được ăn côn ŧᏂịŧ lớn như mong muốn, sướиɠ tới nỗi trực tiếp co lại, giống như muốn nuốt dươиɠ ѵậŧ vào sâu hơn một chút.
Tô Cảnh bị phản ứng tao lãng của em vợ kí©ɧ ŧɧí©ɧ suýt nữa thì bắn chỉ trong một giây, anh hít sâu một hơi, giơ tay đánh lên mông cô vài cái, trầm giọng nói: “Tao hóa, đừng kẹp chặt như vậy, bị em kẹp đứt rồi.”
Hai tay Lục Tri Hạ chống lên mặt bàn, vặn eo vặn mông câu dẫn anh: “Anh rể, mau động đi, mau thao thao huyệt.”
Tiểu tao hóa này thật sự bị anh dạy dỗ ra rồi, Tô Cảnh thầm cảm thán trong lòng, thật ra bản thân anh cũng không nhịn được muốn bùng nổ rồi, vừa nãy khi cọ bức bắn ra, căn bản không có thỏa mãn một chút nào, ngược lại càng làm anh nôn nóng hơn.
Anh vịn vào eo thon của em vợ, bắt đầu vặn eo đâm hông, điều khiển dươиɠ ѵậŧ ướŧ áŧ, ở trong tao huyệt đâm rút với tốc độ nhanh chóng, tiếng nhạc trong điện thoại đã dừng lại, trong phòng làm việc chỉ còn tiếng “bạch bạch bạch” vang lên, cùng với tiếng rêи ɾỉ vừa tao vừa lãng của em vợ.
Tô Cảnh vừa nhanh chóng đâm rút, vừa cúi người hôn cô, hai tay ấn lên eo cô, chầm chậm mò về phía trước, sờ lên cúc áo sơ mi, sau đó cởi từng cúc ra, sau khi tất cả số cúc đều được mở ra, anh tiện tay vứt áo sơ mi sang bên cạnh, khi làʍ t̠ìиɦ, anh vẫn thích nhìn dáng vẻ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của em vợ hơn, vừa đẹp vừa tao.
Lục Tri Hạ bị đâm đến nỗi cả người nghiêng về phía trước, cặp ngực lớn không ngừng lắc lư, kɧoáı ©ảʍ trong tao huyệt tích tụ lại, lại nhanh chóng truyền đi khắp cơ thể nhờ dây thần kinh, cô chỉ cảm thấy cơ thể mềm rụi, trong tao huyệt lại bắt đầu co rút kịch liệt, kɧoáı ©ảʍ cao trào lập tức bao phủ cô.
“A a a…. Em lại đến rồi…. Ưm ưʍ….”
Tiểu tao hóa mẫn cảm đúng là dễ cao trào, trước đó Tô Cảnh đã bắn một lần, lần này không nhanh như vậy, trong khoảnh khắc em vợ cao trào, anh chu đáo dừng lại một chốc lát, nhưng rất nhanh, anh lại bắt đầu một vòng đâm rút mới, thao cho em vợ trợn mắt trắng, suýt nữa thì ngất đi.
Vào lúc em vợ mệt mỏi xụi lơ ở trên bàn, Tô Cảnh đỡ eo cô, sau một hồi cắm vào tàn bạo, cuối cùng cũng đâm sâu vào trong cơ thể cô, nặng nề bắn nhanh tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận