Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả người Tô Anh cứng đờ, hơi thở yếu ớt, “Thế tức là mẹ tôi không phải…”

“Cô ta rời khỏi Tô Thế Niên rồi mới đẻ cháu, nói đúng ra thì cô ta không phải kẻ thứ ba.” Nụ cười của Tân Dật đượm vẻ lạnh lẽo, “Nhưng vì có cháu nên cô ta mới phải mang tiếng xấu.”

“Tô Anh, cháu mới là người hủy hoại cả cuộc đời Mộ Cẩn.”

Mặt Tô Anh tái mét, giọng Tân Dật đều đều vừa phải, nhưng cô chỉ nghe được lờ mờ. Đầu cô váng vất nặng nề, cái nóng tỏa lan khắp cơ thể, từng tấc da thịt như bị lửa thiêu mềm nhũn.

“Bà…” Cả người bủn rủn, giọng đã khàn đặc, cuối cùng cô cũng nhận ra có điều gì đó bất ổn. Hốt hoảng dừng mắt trên cốc cà phê, hơi thở cô đè nén, rồi bật ra dồn dập, “Bà vừa cho tôi uống cái gì?”

Tân Dật mỉm cười dịu dàng, ngồi thẳng dậy, đôi tay đan nhau đặt lên đùi đầy duyên dáng và tao nhã. Buông mắt nhìn Tô Anh, bà ta lạnh lùng nói, “Chuyện cháu muốn nghe, tôi đã kể cho cháu rồi.”

“Còn màn biểu diễn mà tôi mong đợi…” Bà ta gằn giọng, gần như nghiến lấy từng từ, “… thì cũng mời cháu diễn cho thật tròn vai.”

Tiếng nói vừa dứt, cánh cửa mở ra, vài người đàn ông nước ngoài tóc vàng mắt xanh, cuồn cuộn cơ bắp bước vào phòng. Tất cả để mình trần, mảng lông rậm chạy từ ngực xuống bụng, thân dưới cường dương cộm lên to tướng, ngập tràn vẻ trụy lạc.

Cả đám tiến thẳng về phía Tô Anh, đôi mắt xanh thẳm ngó cô hau háu. Người con gái trên sô-pha đã động tình, mắt cô đờ đẫn, ráng hồng trải từ má xuống cổ, đôi chân trắng dài lồ lộ cọ nhau trong cơn khao khát khó kìm, khiến kẻ xem sôi sục máu nóng, miệng lưỡi khô khốc.

Đầu óc Tô Anh lúc này loạn cào cào, cái ngứa râm ran trải rộng từ nơi bí ẩn, chảy vào trong máu, tỏa khắp toàn thân, cô ghì nanh lên môi đau đớn, cốt để giữ cho mình thêm tỉnh táo.

Cô khó nhọc đứng lên, vùng chạy được hai bước thì bị một gã tóm ngay cánh tay, tàn nhẫn ném trở về sô-pha.

Tiếng cười dâm ô của đám đàn ông vang rõ mồn một trong căn phòng chật hẹp, khiến người ta nổi da gà, cơ thể mảnh mai của Tô Anh co rúm trên chiếc sô-pha, láng máng thấy người phụ nữ cầm cốc cà phê phía đối diện đang hào hứng “xem trò vui”.

Một gã chống tay lên sô-pha, ngón tay thô ráp ngập trong vũng nước trong suốt, gã cười khả ố kêu: “Ướt nhanh quá, anh không đợi được nữa rồi.”

Tô Anh nghe vậy đâm căng thẳng, nỗi khiếp đảm bủa vây cô, thuốc bắt đầu phát tác khiến cô càng thêm mụ mẫm, dịch thể tuôn ra mất khống chế như muốn vét cạn cả cơ thể cô.

Đám đàn ông từ từ xúm lại, che khuất đi ánh đèn sáng choang trên đỉnh đầu. Mùi đàn ông nồng nã ập vào mặt, cô gắng nén cảm giác buồn nôn, lên cơn ho khan dữ dội, cả người run rẩy, bộ ngực tròn đầy cũng lắc lư theo, làm cả toán liếm môi, không nhịn nổi mà đưa tay vuốt ve làn da trơn bóng.

Tô Anh thét lên bằng tất cả sức lực của mình, tuyệt vọng đến cùng cực để rồi bùng nổ điên cuồng, lúc này trong cô chỉ còn đúng một suy nghĩ duy nhất, nếu bị một kẻ nào khác chạm vào ngoài thầy Tống, thì cô thà chết ở đây ngay ngày hôm nay chứ tuyệt sẽ không để bọn chúng được như ý.

Cô tóm lấy tay một gã trong số đó rồi cắn phập vào cổ tay gã, chẳng chốc mà khoang miệng ngập tràn vị máu. Gã kia xuýt xoa kêu đau, bóp mạnh hàm dưới của cô, vừa nhả gã ra, cô lãnh ngay một cú tát nổ đom đóm mắt.

Cả thế giới bỗng chốc tối sầm.

***

Chung Ý có dây mơ rễ má với cánh xã hội đen, muốn tìm người ở thành phố A không phải chuyện khó, song có vẻ như Tân Dật đã sớm có phòng bị, lựa ngay chốn khỉ ho cò gáy, khiến anh ta tốn không ít sức mới tìm được địa điểm cụ thể.

Dọc đường đi, Tống Đĩnh Ngôn không nói câu nào, hung tợn đạp chân ga, làm hai người ngồi hàng sau sợ hết vía. Cố Khê Viễn túm chặt dây an toàn, nói giọng run rẩy: “Thầy Tống không định tiễn chúng mình lên đường xuống suối vàng đấy chứ? Bình thường đi đua tôi cũng chẳng dám phóng bạt mạng thế này đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận