Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong tâm niệm của Giang Dã Sâm, cô người quý giá nhất trong lòng hắn, hắn vẫn luôn không ngừng giày vò, căm hận chính mình đã đẩy cô đến mức đường này.

“Đừng cử động! Đừng nhúc nhích! Tả Đồng, tôi sẽ nhẹ nhàng, thực sự sẽ vô cùng nhẹ thôi, tôi sợ làm tổn thương em, em đừng cử động!”

Ấn hai tay cô xuống, Tả Đồng nằm dưới thân hắn khóc lóc thảm thương, không thể kháng cự, nhưng vô cùng sợ hãi. Bức hai chân dạng ra, Giang Dã Sâm như thế nào xoa cũng không chịu ra nước, dương vật bên dưới cương lên như sắp phá tan quần lót, căng đến khó chịu.

Hắn kéo quần lót của mình xuống, nhìn cô sợ hãi dồn dập thở dốc lên, đôi mắt đỏ hoe lo sợ, khóc đến đáng thương.

“Bảo bối.”

Hắn nhẹ giọng lẩm bẩm, cầm dương vật dày cộp thô to trong tay, để vào giữa hai môi âm hộ của cô.

Tả Đồng không ngừng lắc đầu, nước mắt từng dòng rơi trên gối, cắn răng nén ra những tiếng khóc rời rạc.

“Nếu bị đau, em có thể tỉnh táo rất nhiều, đúng không?”

“Oa, không cần…… Không.”

Hắn cúi đầu, trên trán đổ ra một tầng mồ hôi mỏng.

“Cố chịu một chút, thực mau sẽ hết, được chứ? ”

Không đợi cô khóc lóc van xin, dương vật dày đặc dùng sức cắm thẳng vào trong lồn dâm đang đóng chặt của cô, Tả Đồng đau đau đớn banh thẳng hai chân, ngẩng đầu lên khóc lớn.

Nói không sai, đau đớn quả nhiên khiến cô tỉnh táo rất nhiều, đôi mắt trừng lớn nhìn lên trần nhà, khúc thịt non mềm bị dương vật cọ sát, thọc vào lại rút ra, rồi tiếp tục lại không thương tiếc mà cắm vào. .

Cô nắm lấy ga trải giường không ngừng rên rỉ, khóc lóc thê thảm, Giang Dã Sâm vẫn như cũ không dừng lại, tốc độ càng lúc càng nhanh, giơ hai chân của cô lên để tạo thêm lực tấn công mạnh mẽ, trầm thấp thở dốc nói:

“Chặt quá! Bảo bối, tôi sẽ giúp em. Đau là chuyện thường, chỉ đau mới có thể giúp được em. Không thể dùng thêm ma túy được nữa, coi như tôi cầu xin em, chịu đựng một chút.”

Thân dưới bị cây thịt to lớn kia đâm tưởng chừng như rách nát, cô thống khổ ngẩng đầu lên, bụng bị căng đến mức thấy được một dấu vết lớn, khắp toàn thân đau đớn vô cùng.

Tiếng thét chói tai đánh thức Cận Trần đang nằm ở phòng bên cạnh.

Cậu ta bị Giang Dã Sâm nhốt trong căn phòng này, cửa bị khóa ngoài, từ bên trong hoàn toàn không mở được, cho dù có dùng sức phá cửa hay gầm rú tức giận cũng không có người tới mở cho.

“Mẹ nó khốn kiếp!”

Cận Trần hai mắt đỏ bừng vì tức giận, thô bạo đá vào cánh cửa, cánh cửa trước mặt không nhúc nhích, nhưng ngón chân lại đau vô cùng.

Thanh âm chắc chắn là của Tả Đồng, cậu ta khẳng định bản thân không nghe nhầm, chỉ có cô mới có thể thét đến chói tai như vậy, nhưng vì cái gì lại hét lên?

Sau khi bị Giang Dã Sâm tìm thấy, hắn chắc chắn trừng phạt cô bằng cách nhốt cô trong phòng, cho nên hắn đánh cô rồi làm tình?

Nhưng chính mình còn đang bất lực bị mắc kẹt trong căn phòng này không thể làm gì được, nghe thấy tiếng động nhưng không cứu được người, Cận Trần ôm đầu, gục đầu gục vào cửa rồi từ từ trượt ngồi xuống đất, khó chịu che lại đôi mắt.

“Tả Đồng… Tả Đồng, thực xin lỗi, đợi tôi, tôi sẽ đưa chị đi, chị là của anh, của anh!”

Không thể như vậy ngồi chờ chết, Giang Dã Sâm nhất định sẽ đem cô thao tới chết mất, cậu muốn đi cứu người, cứu cô ấy, mang Tả Đồng cao chạy xa bay.

Cận Trần đứng dậy, điên cuồng đạp cửa, kéo tay nắm cửa, gầm thét với đám người hầu ở hành lang bên ngoài.

“Mở cửa cho tôi! Mau mở cho tôi. Tin hay không tôi giết chết các người. Mở cửa nhanh lên!”

Tiếng gào rú như muốn đem tai của bọn họ chấn điếc, nhưng đám người hầu vẫn như cũ vô cùng ăn ý, mặt vô cảm, đứng ở đó không hề nhúc nhích, bọn họ đã nghe theo lệnh của Giang Dã Sâm, thậm chí còn ký hợp đồng mua bán thân xác.

Cho dù là chết, cũng phải hàng tâm cúi đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận