Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Vãn Ninh hít một hơi thật sâu, biết không thể trốn tránh được nữa. Cô ta bước ra giữa sảnh, quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, dáng vẻ yếu đuối, đáng thương vô cùng.
“Vãn Ninh có tội, xin Lão thái thái nghe con giải thích.”
Phó Lão thái thái nheo mắt, ra hiệu cho cô ta nói tiếp.
“Lão thái thái còn nhớ lúc con mới về làm dâu, bị trúng phong hàn suýt chết không? Lúc đó thầy thuốc đều bó tay, may nhờ hai anh em nhà Triệu không quản ngại khó khăn, lặn lội đi tìm thuốc quý về cứu mạng con. Người xưa có câu ‘chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng’. Con phận đàn bà ngu muội, thấy ân nhân gặp nạn bị đuổi đi thì không đành lòng, nên mới mạo muội xin quản gia giữ họ lại làm công đức…”
Tống Vãn Ninh nghẹn ngào kể lể, nước mắt rơi lã chã như mưa hoa lê. Câu chuyện nghe có vẻ cảm động, hợp tình hợp lý, khiến Lão thái thái cũng có chút động lòng trắc ẩn.
Mộ Diên ngồi bên cạnh, nhấp một ngụm trà nóng, lẳng lặng quan sát màn kịch này. Cô nhớ lại lời thím Kiều từng nói: “Lòng người khó đoán, ma quỷ còn dễ đối phó hơn lòng dạ con người.” Trước đây cô không tin, nhưng giờ nhìn Tống Vãn Ninh, cô mới thấm thía. Không biết đằng sau vẻ mặt ngây thơ, yếu đuối kia là tâm địa đen tối đến mức nào.
Phó Hàn Sinh thấy Mộ Diên có vẻ mệt mỏi, liền đẩy đĩa ô mai đến trước mặt cô, ghé sát tai thì thầm: “Nếu mệt thì ngậm một viên cho tỉnh táo. Vở kịch này còn dài lắm, chưa hạ màn ngay được đâu.”
Mộ Diên nhón một viên ô mai bỏ vào miệng. Vị chua gắt xộc lên tận óc khiến cô nhăn mặt, nhưng sau đó là vị ngọt hậu dịu nhẹ lan tỏa. Phó Hàn Sinh thấy biểu cảm đáng yêu của cô thì bật cười, cũng cầm một viên bỏ vào miệng, thong thả thưởng thức.
Vụ việc tưởng chừng như được Tống Vãn Ninh lấp liếm êm xuôi, thì bất ngờ Phó Hàn Sinh lên tiếng, giọng nói lạnh băng cắt ngang bầu không khí:
“Nếu đã là báo ơn, vậy tại sao đồ trang sức của Ngũ di thái và Vương quản gia lại nằm trong tay hai tên này? Lại còn là những món đồ quý giá?”
Vương Phúc Quý nghe đến đây thì hồn xiêu phách lạc, vội vàng khai ra chuyện Tống Vãn Ninh và hai tên kia lén lút cầm đồ, ăn chặn của cải trong nhà. Đại thái thái nghe tin mất cái vòng ngọc hồi môn thì lồng lộn lên, lao vào đánh tên mặt sẹo túi bụi.
Tống Vãn Ninh chết lặng. Cô ta ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Phó Hàn Sinh. Người đàn ông cao lớn, uy nghiêm đang ngồi đó, lạnh lùng phán xét cô ta. Ký ức chợt ùa về. Đó là một đêm hội chùa năm cô mười ba tuổi. Cô nhặt được một chiếc túi thơm tinh xảo, bên trong có bức tranh cắt giấy hình một cô gái rất giống cô.
Lúc đó, cô đã mơ mộng về một mối tình đẹp như trong truyện cổ tích. Và rồi, người đàn ông ấy xuất hiện. Hắn mặc áo dài màu lam, dáng vẻ nho nhã, dịu dàng, đến xin lại chiếc túi thơm. Ánh mắt hắn nhìn bức tranh ấy chứa chan tình cảm, nâng niu như trân bảo.
Khoảnh khắc đó, trái tim thiếu nữ của Tống Vãn Ninh đã lỗi nhịp. Nhưng cô biết, ánh mắt ấy không dành cho cô. Hắn yêu người con gái trong tranh, người có nét giống cô nhưng không phải là cô.
Tình yêu đơn phương chớm nở rồi vụt tắt như pháo hoa, để lại trong lòng cô một nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Và giờ đây, chính người đàn ông cô từng thầm thương trộm nhớ ấy lại đang dồn cô vào đường cùng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận