Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hố Sâu Tuyệt Vọng
Bệnh viện tư nhân sang trọng nhất thành phố Hâm Hải.
Trong phòng hội nghị cao cấp, các chuyên gia khoa thần kinh hàng đầu đang tranh luận sôi nổi trước những tấm phim chụp não của Vu Nhiễm.
“Đây là một trường hợp can thiệp sóng não cực kỳ tinh vi. Kẻ ra tay đã sử dụng một loại Pheromone đặc biệt để làm chất dẫn, sau đó dùng xung điện tần số thấp để kích thích và viết đè ký ức. Mục tiêu là chuyển đổi đối tượng phụ thuộc tình cảm.”.
“Nói cách khác, cô ấy bị ‘tẩy não’ để yêu một người khác?”
“Chính xác. Và để đảm bảo thành công, các giác quan khác cũng bị ức chế tạm thời. Thị giác và khứu giác gần như tê liệt, để cô ấy chỉ có thể dựa vào ‘ký ức’ mới được cấy ghép.”
Chu Nham ngồi trong góc phòng, im lặng như một tảng đá. Tay anh vô thức xoay tròn chiếc nhẫn bạc ở ngón áp út—chiếc nhẫn cặp của anh và cô. Chiếc nhẫn của cô đã biến mất, có lẽ là rơi trong lúc giằng co.
Anh đứng dậy, đi ra ban công, châm một điếu thuốc. Làn khói mờ ảo che đi đôi mắt đầy tơ máu của anh.
Triệu Kha Mạn, nữ bác sĩ thiên tài mà năm xưa ba anh tài trợ, bước ra theo.
“Giáo sư Chu, tình hình rất phức tạp. Cách duy nhất để chữa trị là tìm ra kẻ đứng sau và phương thức giải mã của hắn. Thứ Pheromone kia…”
“Tôi biết.” Chu Nham ngắt lời, giọng anh khàn đi vì khói thuốc. Anh rít một hơi thật sâu rồi nhả khói. “Triệu Kha Mạn, cô là bác sĩ. Cô có biết cách nào… để khiến một người sống không bằng chết không?”.
Triệu Kha Mạn rùng mình. “Anh… anh nói gì vậy?”.
“Không có gì.” Anh dập điếu thuốc. “Chỉ đùa thôi.”.
Nhưng cô biết anh không đùa. Người đàn ông này, nhà đầu tư bí ẩn đằng sau cả bệnh viện này, đang che giấu một con quỷ dữ.
Chu Nham trở lại phòng bệnh. Vu Nhiễm đã tỉnh. Nghe tiếng bước chân, cô lập tức chộp lấy cái gối, ném về phía anh. “Anh đi ra ngoài!”.
Chiếc gối bay chệch hướng, vì cô không nhìn thấy gì.
Hắn nhặt chiếc gối lên, bình tĩnh bước tới. Hắn ngồi xuống mép giường, định hôn cô.
BỐP!
Một cái tát trời giáng. Cặp kính của hắn văng xuống sàn, vỡ tan.
“Tôi muốn gặp Trầm Liệt!” Cô gào lên, giọng đầy hoảng sợ và căm ghét. “Anh đã làm gì anh ấy rồi? Anh là ai!”.
Nghe thấy tên Trầm Liệt, sự dịu dàng cuối cùng của Chu Nham tan vỡ. Hắn không cần kính nữa. Hắn tóm lấy hai vai cô, giọng nói như đến từ địa ngục:
“Từ giờ trở đi, trước mặt anh, em không được phép nhắc đến tên nó. Em nhắc một lần, anh sẽ bẻ gãy một ngón tay của nó. Em nhắc hai lần, anh sẽ thả chó cắn nát xương nó. Em hiểu chưa?”
Vu Nhiễm run rẩy, cô co rúm người lại, nhưng vẫn nghiến răng: “…Cường đạo!”.
“Đúng!” Hắn nâng cằm cô lên, ép cô “nhìn” hắn. “Anh chính là cường đạo. Nhưng em vốn dĩ đã thuộc về anh.”.
Hắn cúi xuống, hôn cô. Cô cắn chặt răng. Hắn cười lạnh, luồn tay vào áo bệnh nhân của cô.
“Nếu em dám phản kháng,” hắn thì thầm, “Anh sẽ làm em ngay tại đây. Cửa không khóa. Em muốn tất cả y tá và bác sĩ vào xem chúng ta làm tình như thế nào không, Nhiễm Nhiễm?”.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận