Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu tiên Trần Hương gặp phải loại tình huống như thế này, cô sượng trân không biết làm gì, sau này cô gặp nhiều rồi, cô liền dứt khoát từ chối, còn nói mình đã kết hôn nhưng không ai tin hết.

Cô sợ Liêu Thuân ghen nên không nói cho anh biết, cho đến một ngày trời mưa cô không mang dù, Liêu Thuân gọi điện bảo cô ngồi trong phòng học chờ anh, nhưng cô không nghe, đứng ở hành lang dưới lầu, bên cạnh có vài chàng trai hỏi cô muốn đi chung dù không, cô liền từ chối.

Chính vào lúc này Liêu Thuân tới nơi, giày dẫm lên nền đất đầy nước, mặc đồ màu đen lộ cơ ngực, cả người toàn cơ bắp, đi đến trước mặt Trần Hương, coi người khác như không khí mà hôn lên môi cô, sau đó đem dù đưa cho cô, bế ngang người cô lên, trực tiếp ôm đi.

Đám sinh viên nhìn thấy cảnh này muốn trợn tròn mắt.

Trần Hương ngoan ngoãn dựa vào lồng ngực anh, cô duỗi tay che mưa cho anh, cười nói gì đó với anh, giọng đàn ông hơi lớn, cách màn mưa cũng có thể nghe thấy:

“Muốn ông xã hả?”

Đám sinh viên: “…”

*

Gia tộc lại có dịp tụ hội, Liêu Thuân vẫn như cũ đưa Trần Hương đi, cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, yên tĩnh, gương mặt luôn tươi cười, trưởng bối ai nấy đều rất vừa ý cô, điều Liêu Thuân chán ghét ở đây là bọn họ cứ mời vào nhà họ chơi, đã mời bốn lần rồi, lần này mà từ chối nữa thì khó coi quá, Liêu Thuân chịu đựng, đưa cô qua đó.

Đâu biết nhà họ trồng rất nhiều hoa, còn có một vườn rau nhỏ, Trần Hương thấy vườn rau kia liền thích thú, muốn cùng người làm đi hái rau, rồi vào bếp phụ nấu nướng, trưởng bối khen Trần Hương không ngớt, còn khen lây qua Liêu Thuân.

Liêu Thuân bị bọn họ khen ngượng cả mặt, trước kia, vị trưởng bối này trước nay không bao giờ thuận mắt với anh, trước khi đi, trưởng bối còn tặng hai bình rượu vang đỏ quý cho Liêu Thuân, muốn anh lần sau lại đưa Trần Hương đến nhà chơi.

Khi Liêu Thuân trở ra, tâm tình thực không tồi, hiếm khi chủ động mở miệng với Trần Hương, kể chuyện trong nhà mình, anh đơn giản kể ba mẹ anh quản anh rất nghiêm khắc, dẫn tới sinh ra bản tính phản nghịch của mình, học không tốt, sách cũng không hứng thú, sau đó mở câu lạc bộ dẫn đến mối quan hệ mình và gia đình dần đi vào ngõ cụt, mỗi khi gặp mặt đều chẳng vui vẻ gì, trưởng bối trong gia tộc cũng có thành kiến với anh.

“Không ai thích anh hết.” Liêu Thuân đem rượu bỏ bảo dãy ghế sau xe, đóng cửa xe sau, không cảm xúc nói: “Nhưng mà anh cũng không cần bọn họ thích anh làm gì.”

“Em thích anh.” Trần Hương vòng tay qua eo anh, ngẩng mặt lên nhìn: “Em sẽ luôn thích anh.”

Trong lòng Liêu Thuân mềm nhũn, tay to xoa đầu cô, ôm chặt người vào trong ngực.

Trần Hương rất ưu tú, ít nhất người trong gia tộc của anh, trưởng bối trong nhà ai cũng thích cô.

Ba mẹ Liêu Thuân mỗi lần đều nhìn thấy hình ảnh này của hai người: tự mình Liêu Thuân lột tôm cho Trần Hương, khi hai người cúi đầu nói nhỏ gì đó, Liêu Thuân nở nụ cười tươi trên mặt.

Trong lòng ba mẹ Liêu thấy rất diệu kì, từ khi Liêu Thuân gọi cuộc điện thoại kia, về sau anh không hề gọi về nhà một cuộc nào, tết Trung Thu cũng không về.

Bởi vì là do Trần Hương không có học thức, nhưng hiện tại cô đã thi đậu đại học Công nghệ, ba Liêu còn đi điều tra thành tích của Trần Hương, kết quả lọt vào top ba, còn vào lớp xuất sắc nhất, hơn nữa còn nhận học bổng.

Nhưng Trần Hương rất khiêm tốn, khi nói chuyện với người khác cô luôn ngoan ngoãn, mềm mại, một lần ba Liêu để quên áo khoác, khi ông trở lại thì thấy Trần Hương đang dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau vết rượu không cẩn thận bị dính trên áo.

Ông không nói gì, Trần Hương luôn dùng cặp mắt cười nhìn ông rời đi, thái độ vừa lễ phép lại hiểu chuyện.

Trong lòng ba mẹ Liêu đã dần buông lỏng, chấp nhận Trần Hương nhưng Liêu Thuân thì vẫn cứng đầu, làm cho hai ông bà cũng hết cách. Cứ thế vài năm qua đi, khi Trần Hương lên năm tư đại học, mẹ Liêu bị tai nạn xe, không cẩn thận bị thương ở chân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận