Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau cuộc đối chất đẫm máu và nước mắt ở quán cà phê, Lâm Thanh Khải trở về với những vết thương mờ dần trên da thịt, nhưng vết nứt trong lòng anh em họ Lâm thì sâu hoắm hơn bao giờ hết. Di chúc của cha – bản giấy tờ lạnh lùng kia – không chỉ phơi bày bí mật gia tộc mà còn buộc Lâm Thanh Khải phải lao vào vòng xoáy công việc. Công ty gia đình, thứ mà anh từng coi là gánh nặng, giờ trở thành chiến trường thực sự. “Anh phải đi công tác ba ngày, ở chi nhánh miền Nam. Xử lý cổ phần trước khi Lâm Sơ kịp giở trò.” Anh nói với Tương Linh đêm ấy, khi hai người nằm quấn quýt trên giường ký túc xá, thân thể vẫn còn vương mùi tình dục từ buổi chiều – nơi anh đã liếm láp âm đạo cô đến phun dâm thủy, rồi đâm chậm rãi để xóa nhòa nỗi đau.
Tương Linh tựa đầu vào ngực anh, ngón tay vẽ vòng tròn trên vết bầm tím vai: “Ba ngày… Dài quá. Em sẽ nhớ anh đến phát điên.” Cô thì thầm, hạ thân vô thức cọ vào đùi anh, nơi dương vật anh vẫn còn mềm mại sau round cuối cùng. Lâm Thanh Khải cười khẽ, tay vuốt ve khe mông cô: “Tiểu dâm phụ… Nhớ anh ở chỗ nào? Tiểu huyệt em à? Để anh đâm thêm lần nữa trước khi đi.” Nhưng anh kiềm chế, chỉ hôn nhẹ môi cô: “Đợi anh về, anh sẽ bù đắp. Gọi video mỗi tối, được không? Em phải ngoan, đừng để thằng anh họ kia tiếp cận.” Tương Linh gật đầu, lòng đầy lo âu – Lâm Sơ đã im lặng sau trận đánh, nhưng sự im lặng ấy như bão tố ngầm, khiến cô bất an.
Sáng hôm sau, Lâm Thanh Khải rời đi từ sớm, để lại nụ hôn vội vã trên trán cô trước cửa ký túc xá. Tương Linh quayvề lớp, nhưng cả ngày đầu tiên, đầu óc cô trống rỗng như tờ giấy trắng. Bài giảng trôi qua vô vị, bạn cùng bàn lay vai: “Cậu sao vậy? Nhìn như mất hồn.” Cô cười gượng: “Không sao… Chỉ nhớ người yêu thôi.” Nhưng trong lòng, nỗi nhớ ấy không phải kiểu ngôn tình sến súa – nó nóng bỏng, dâm đãng, khiến hạ thân cô âm ỉ ngứa ngáy. Giờ nghỉ trưa, cô trốn vào nhà vệ sinh, khóa cửa buồng, tay vô thức luồn vào quần lót, chạm vào âm hộ đã hơi ướt từ sáng. “Thanh Khải… Em nhớ côn thịt của anh…” Cô thì thầm, ngón tay trượt vào khe thịt non mềm, móc nhẹ điểm G quen thuộc.
Cảm giác tê dại lan tỏa, nhưng thiếu vắng anh, nó chỉ như gãi ngứa bên ngoài. Tương Linh ưỡn người tựa tường, hai ngón tay ra vào chậm rãi, tưởng tượng dương vật thô to của anh đâm vào: “A… Sâu nữa… Thao em đi…” Dâm thủy rỉ ra, thấm ướt ngón tay, nhưng cao trào không đến – chỉ là nỗi thèm khát dâng trào, khiến cô cắn môi đến rỉ máu. Cô rút tay ra, lau vội bằng giấy, lòng đầy thất vọng: “Không đủ… Em cần anh thật sự.”
Đêm đầu tiên xa cách kéo dài như vô tận. Tương Linh nằm trên giường, bạn cùng phòng đã ngủ say, cô cắm tai nghe, gọi video cho Lâm Thanh Khải. Màn hình sáng lên, anh xuất hiện trong phòng khách sạn xa xỉ, áo sơ mi cởi vài nút, lộ ra lồng ngực rắn chắc với vết bầm mờ. “Em yêu… Nhớ anh không?” Giọng anh khàn khàn qua loa, ánh mắt tối sầm khi nhìn cô mặc chiếc áo ngủ mỏng tang, núm vú in hằn qua vải. Tương Linh đỏ mặt, nằm nghiêng để anh thấy đường cong eo mông: “Nhớ… Nhớ đến phát điên. Anh… anh đang làm gì đấy?” Cô liếc xuống, thấy tay anh đặt hờ trên đùi, như đang kiềm chế.
Lâm Thanh Khải cười nhếch, kéo khóa quần xuống, dương vật cương cứng bật ra, quy đầu đỏ sẫm rỉ dịch trong suốt dưới ánh đèn vàng: “Anh đang nghĩ đến em… Nhìn này, côn thịt anh cứng ngắc vì tiểu huyệt em. Em cởi áo ra đi, để anh xem.” Tương Linh do dự giây lát, nhưng nỗi thèm khát thắng thế – cô kéo áo ngủ lên, để lộ bầu ngực trắng ngần với núm vú hồng hào đã cứng lại vì kích thích. “Thanh Khải… Nó… nó ngứa quá…” Cô thì thầm, tay vô thức xoa nhẹ nhũ hoa, khiến anh rên khẽ: “Ngoan… Xoa mạnh hơn. Anh thích nhìn em tự chơi vú mình. Giờ… đưa tay xuống dưới đi.”
Cô tuân theo, tách chân trước camera, kéo quần lót sang một bên để anh thấy âm hộ ướt át, lông mu đen nhánh ướt sũng dâm thủy. Ngón tay trượt vào khe thịt, móc nhẹ âm vật sưng mọng: “A… Như thế này… Anh?” Lâm Thanh Khải thở dốc, tay cầm dương vật vuốt chậm từ gốc đến quy đầu, gân xanh nổi cuồn cuộn dưới da thịt: “Đúng… Móc sâu vào tiểu huyệt em đi. Hai ngón… Ra vào như anh đâm em ấy. Nhìn anh này – côn thịt anh to thế này, đang rỉ nước vì em.” Màn hình zoom cận cảnh dương vật anh, quy đầu bóng loáng, dịch nhờn kéo sợi khi anh vuốt nhanh hơn, tiếng “chụt chụt” vang vọng qua tai nghe khiến Tương Linh run rẩy.
“Ừm… Thanh Khải… Em… em ướt hết rồi… Muốn anh đâm vào…” Cô rên rỉ, hai ngón tay ra vào âm đạo nhanh hơn, dâm thủy chảy ra lênh láng trên ga giường, tiếng nhóp nhép dâm mỹ hòa lẫn tiếng thở dốc của anh. Lâm Thanh Khải tăng tốc vuốt, dương vật giật giật: “Tiểu dâm phụ… Xoa âm vật đi, anh muốn thấy em phun nước… Nhìn anh bắn đây… Vì em…” Anh rên lớn, tinh dịch trắng đục phun ra từng đợt, bắn lên bụng và ngực anh, nhỏ giọt xuống sàn. Hình ảnh ấy đẩy Tương Linh đến bờ vực – âm đạo co bóp điên cuồng quanh ngón tay, dâm thủy phun ra ồ ạt, ướt đẫm tay và chăn: “A… Ra… Em ra vì anh… Thanh Khải!”
Họ thở dốc qua màn hình, mồ hôi lấp lánh trên da thịt. Lâm Thanh Khải lau sạch, thì thầm: “Mai gọi nữa nhé? Anh yêu em… Đừng để ai chạm vào.” Tương Linh gật đầu, tắt máy với nụ cười mệt mỏi, nhưng lòng đầy hạnh phúc xen lo âu. Ngày thứ hai, nỗi nhớ càng dữ dội, và cô không hay, Lâm Sơ đã theo dõi số điện thoại của cô – âm mưu tiếp theo đang rình rập, sẵn sàng phá vỡ khoảnh khắc riêng tư ấy. Xa cách không chỉ thử thách tình yêu, mà còn khơi dậy những bóng tối thầm lặng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận