Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tuyên Bố Chủ Quyền Công Khai
Chu Đại vừa mở cửa phòng làm việc, định thay đồ thì khựng lại.
Hứa Khả đang ngồi vắt vẻo trên bàn làm việc của hắn.
Cô mặc chiếc áo thun trắng trễ vai, quần short jean ngắn cũn, để lộ cặp đùi thon dài trắng nõn. Mái tóc nhuộm đủ màu được búi cao một cách cẩu thả. Sự trẻ trung, hoang dã và đầy sức sống của cô như một quả bom màu sắc ném vào căn phòng làm việc nghiêm túc, xám xịt của hắn.
“Chú ơi,” cô gọi, giọng ngọt lịm. “Em đến thăm anh này.”
Chu Đại sững sờ. “Sao em lại đến đây?”
“Ở nhà chán quá. Tiêu Hành cứ như chó điên, em không thèm chấp.” Cô nhảy xuống bàn, chạy lại phía hắn. “Em nhớ anh.”
Cô không biết rằng, toàn bộ hành lang bên ngoài đang chấn động. Bác sĩ Hồ và cô y tá lúc nãy vẫn chưa đi xa. Họ và vài người khác đang chết trân, nhìn chằm chằm qua khe cửa.
Cô gái trẻ đẹp như yêu tinh này là ai? Sao cô ta dám gọi Trưởng khoa Chu là “chú” bằng cái giọng nũng nịu đó?
Và rồi, họ thấy một cảnh tượng còn kinh hoàng hơn.
Tảng băng Chu Đại… tan chảy.
Hắn mỉm cười. Một nụ cười thực sự, dịu dàng đến mức làm người ta rụng rời. Hắn đưa tay, vuốt nhẹ má cô, động tác đầy sủng nịch. “Đến đây mà không báo trước. Lỡ anh đang phẫu thuật thì sao?”
“Thì em đợi,” cô bĩu môi.
Bác sĩ Hồ dụi mắt. Hắn quay sang cô y tá. “Tôi… tôi không nhìn lầm chứ?”
Cô y tá mặt cắt không còn giọt máu.
“Đây là…” Bác sĩ Hồ lắp bắp khi Chu Đại, nắm tay Hứa Khả, bước ra khỏi phòng.
Chu Đại nhìn đám đông đang giả vờ bận rộn nhưng tai vểnh lên nghe ngóng. Hắn dừng lại. Hắn kéo Hứa Khả sát vào người, giọng nói đủ lớn để cả hành lang nghe thấy.
“Giới thiệu với mọi người.” Hắn nhìn xuống Hứa Khả, ánh mắt chỉ có sự dịu dàng. “Bạn gái tôi. Hứa Khả.”
Sự im lặng bao trùm. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Bác sĩ Hồ há miệng, nhưng không nói được lời nào. Cô y tá trẻ như hóa đá.
Bạn gái? Một cô nhóc trông chỉ như học sinh cấp ba? Trưởng khoa Chu… đang “chăn” một đứa trẻ vị thành niên?
Chu Đại mặc kệ cơn địa chấn hắn vừa gây ra. Hắn thản nhiên nắm tay Hứa Khả, dắt cô đi xuyên qua đám đông đang hóa đá, như một vị vua dắt hoàng hậu của mình đi tuần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận