Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương ngủ đến chiều hôm sau mới tỉnh, tắm rửa xong tới phòng khách, vừa hay thấy Trương Vân Vân và Cao Kim Lan đang uống trà chiều, Trương Vân Vân đã quen uống trà chiều ở nhà, thích vừa ăn bánh vừa nhấm nháp hồng trà, thỉnh thoảng sẽ nổi hứng kéo một bản violin.
Mũi của Trần Chúng Thăng bị đánh cho sưng tấy, chắc do dì giúp việc băng bó nên trên mặt không phải băng gạc cũng là băng gâu. Y ngồi trên thảm trải sàn, tay cầm nhíp gắn lại cái bát vỡ của dì.
Nhà y làm bất động sản, ông Trần gửi gắm con trai thành rồng thành phượng nên tống y ra ngoài ngoài du học, mong y học ít việc làm ăn, ai ngờ y chỉ thích mày mò mấy thứ linh tinh, đồ nào hỏng mà vào tay y là sẽ như mới. Ông Trần chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đã thây kệ y từ lâu, chỉ cần y không gây rối bên ngoài, về sau chẳng cần y đi làm cũng đã có gia đình nuôi.
Thời tiết ngoài cửa sổ hơi âm u, hình như sắp mưa, Kiều Khương vào bếp tìm đồ ăn, vừa khéo dì giúp việc hầm một nồi canh gà nên đưa cho nàng một bát. Kiều Khương uống hai ngụm, cảm giác thèm ăn tăng lên, nàng ăn hết nửa con gà mới lấy khăn lau tay lau miệng.
Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng trông còn xấu hổ hơn cả Kiều Khương, lúc Kiều Khương bước ra, đôi nam nữ ngây thơ chẳng dám ghé mắt nhìn Kiều Khương. Đây là kích thích lớn nhất mà Trương Vân Vân gặp trong đời, ấy là cảnh… giường chiến của Kiều Khương và Yến Chiêu đêm qua.
Đêm hôm qua mặt cô đỏ như rỉ máu, lúc lên tầng còn vào nhầm phòng, leo luôn lên giường của Trần Chúng Thăng, đến khi nhận ra trên giường có người, cô cũng không xấu hổ mà đẩy Trần Chúng Thăng xuống giường.
Trần Chúng Thăng: “???”
Y bối rối hỏi cô xảy ra chuyện gì, nhưng cô không nói, chỉ cuộn mình trong chăn giữa thời tiết nóng bức, còn sai y cởi dép giúp mình.
Sau khi Trần Chúng Thăng cam chịu cởi dép cho cô, y mới xuống tầng kiểm tra, không ngờ lại gặp cảnh xấu hổ kia, Yến Chiêu không mặc quần áo, rất tự nhiên bế Kiều Khương từ phòng đi ra, vừa nhìn đã biết là mới làm chuyện không thể nói gì gì kia. Trần Chúng Thăng lập tức đoán ra Trương Vân Vân đã thấy gì, thế là y cũng đỏ mặt.
Kiều Khương ăn xong ngồi trên sô pha, Cao Kim Lan hỏi nàng có phải lại bị dị ứng, trên cổ nàng toàn vết đỏ, Trương Vân Vân suýt thì phun ngụm trà ra ngoài, cô ho mấy tiếng, cầm khăn giấy lau miệng, đưa mắt liếc Kiều Khương.
Kiều Khương đáp “vâng”, vẻ mặt lười biếng, đêm qua nàng ngủ rất ngon, thậm chí không nằm mơ.
Yến Chiêu như chó động dục, sáng sớm trước khi đi lại đè nàng xuống làm lần nữa, bảo sẽ nhanh bắn mà đụ Kiều Khương gần chết, bây giờ chân nàng bước đi cũng khó khăn, hai đùi như sắp gãy, tê mỏi không còn sức.
Cao Kim Lan lấy thuốc mỡ ra bôi lên cho Kiều Khương, lại hỏi Trương Vân Vân bị dị ứng à, Trương Vân Vân cật lực xua tay, mặt đỏ tai hồng, Trần Chúng Thăng ở bên cạnh cũng đỏ mặt theo.
Kiều Khương thấy đùa rất vui, cố ý hỏi cô: “Tối qua bà đến tìm tôi làm gì?”
Nàng không nói thì không sao, vừa nhắc đến chuyện này, trong đầu Trương Vân Vân toàn là hình ảnh Yến Chiêu đè Kiều Khương ra đụ.
Kiều Khương lại đưa mắt về phía khuôn mặt Trần Chúng Thăng, mặt Trần Chúng Thăng lập tức quay về sau: “Tôi, tôi cũng không!”
“Hai đứa này sao thế?” Cao Kim Lan khó hiểu.
“Ai biết được.” Kiều Khương dựa vào sô pha, Trương Vân Vân không nhịn được ghé vào tai nàng nhỏ giọng nói: “Đừng nhắc nữa mà, tôi sai rồi.”
“Sai ở đâu?” Kiều Khương hỏi.
Trương Vân Vân: “…”
Cô cực kỳ xấu hổ: “Kiều Khương!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận