Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ăn sáng xong, Lục Thanh Diên cầm quyển sách cờ Thư Bắc Thu tặng nghiên cứu.
Anh em Lục Thanh Quốc mặc áo tơi vác giỏ tre đến gọi anh em Lục Thanh Minh lên núi.
Hôm qua Lục Thanh Quân bị trẹo chân nên không đi được.
“Thanh Diên đi không?” Lục Thanh Thiên hỏi.
“Em không đi.” Lục Thanh Diên lắc đầu, “Hôm nay mưa to quá, các anh phải cẩn thận.”
“Được.” Bốn anh em vui vẻ vác giỏ tre đi.
“Cũng chỉ có bọn nó thích chạy ra ngoài trời mưa lớn thế này.”
Thím hai Lục cầm giỏ kim chỉ của mình đến, lắc đầu.
Thím ba Lục đang đan giày cỏ, “Con trai đều hiếu động, nhưng chúng nó khỏe mạnh, giờ cũng không còn nhỏ nữa, bốn đứa cùng lên núi cũng chẳng sao.”
“Cũng phải.” Mẹ Lục đang sửa quần cho Gia Sinh, Gia Sinh mỗi ngày một cao hơn, ống quần ngày càng ngắn, nên bà lấy vải vụn chưa dùng đến may nối vào phía dưới.
Đường Sinh khoanh tay đứng bên cạnh mẹ Lục, cúi mắt nhìn chiếc quần đang sửa trong tay bà nội, nói, “Anh, chờ anh giả rồi, cho em mặc chiếc quần này nhé.”
“Con muốn chọc chú cười chết à.” Lục Thanh Quân bị thương ở chân không thể lên núi được, bị câu nói của đứa nhỏ chọc cười, “Không cần đợi Gia Sinh già đâu, nó cao thêm một chút nữa là cái quần này là của con rồi.”
“Vậy sao ạ.” Đường Sinh mừng rỡ, “Anh trai lớn nhanh lên! Chiếc quần này sắp là của em rồi!”
Gia Sinh nhìn chằm chằm mẹ Lục, “Bà ơi, vậy khi cháu lớn sẽ mặc gì ạ?”
Quần cho em rồi, cậu sẽ không có quần mặc.
“Chạy khoe mông.” Chị dâu cả che miệng cười một tiếng.
Mặt Gia Sinh đỏ bừng, trốn sau lưng Lục Thanh Diên, “Không không, con không muốn khoe mông.”
“Này, có người đến kìa.”
Mọi người đang vui vẻ nói chuyện thì bỗng nhiên thím hai Lục ngồi gần cửa chính của phòng khách lên tiếng.
Lục Thanh Diên và những người khác nhìn sang, hóa ra là chú năm.
Chú năm mặt mày ủ rũ, mời ba anh em nhà họ Lục đến nhà mình, “Chuyện đó, có thể nhờ mọi người đến khuyên cha vợ và anh vợ của tôi một chút không.”
Ba Lục giật giật khóe miệng, “Ba anh em chúng tôi đi khuyên?”
Chẳng cần biết khuyên cái gì, bọn họ dựa vào đâu mà khuyên người ta?
Mẹ Lục và thím ba Lục Lục trao đổi ánh mắt, hai người phụ nữ đồng lòng đứng dậy vào phòng của bà nội Lục, rất nhanh chóng đỡ bà ra, ngồi xuống ghế.
Lúc này, chú ba Lục vẫn đang cằn nhằn chú năm, “Anh nói xem, bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa giải quyết được chuyện nhà mình à?”
“Nhà anh có bốn phòng, phòng khách chỉ có một, bây giờ cậu và cháu trai của anh đến, chắc chắn phòng hết chỗ rồi? Anh định cho vợ con anh ở đâu?”
Chú năm mấp máy môi, “Không phải bọn họ ở bên ngoài rồi sao.”
Câu nói này khiến Lục Thanh Diên không biết nên nói gì cho phải.
Bà nội Lục giơ tay ra hiệu cho chú ba Lục đừng nói nữa.
“Thằng năm này, sao ba vợ và anh vợ nhà cháu lại đến sớm như vậy, trời mưa to thế này, có chuyện gì gấp à?”
Chú năm vội vàng nói, “Thật ra là thế này, bọn họ đến sớm, bảo mẹ cháu chia lương thực cho ba người mẹ Yên Yên, đây không phải là muốn chia rẽ gia đình của cháu sao?”
“Thím thấy chuyện này không cần khuyên nhủ gì đâu, thằng năm.” Bà nội Lục nghĩ thầm may là không phải con bà, không thì bà tức chết mất, “Vợ cháu theo cháu bao nhiêu năm, khổ sở thế nào thím không cần nói nữa đi?”
“Vâng, nhưng ý của bọn họ, cháu cũng không phản đối việc chia lương thực, nhưng chia hết phần còn lại, đến lúc thu hoạch mùa thu đổi lương thực, bọn họ nhất định cũng sẽ dùng điểm công của mình để đổi lương thực, vậy sau này chúng ta còn là một gia đình sao?”
“Vậy bây giờ cháu không chia lương thực cho vợ con của mình, mấy đứa còn có là gia đình nữa không?” Bà nội Lục hỏi lại.
Khuôn mặt chú năm cứng đờ.
Dưới ánh mắt của Lục Thanh Diên và những người khác, chú năm mím môi, “Đó là mẹ của cháu, bà ấy tuổi cao sức yếu, không chịu được kích động, nếu bà ấy tức giận mà xảy ra chuyện gì thì cháu… ” Nói xong, ông ta thở dài.
“Cách tốt nhất là cháu ly hôn với vợ, không sống với nhau nữa, để mẹ cháu tìm cho cháu một người vợ hiền lành, dễ bảo, nghe lời, phục tùng cháu là được.” Bà nội Lục cầm lấy ly trà nóng mà mẹ Lục đưa cho uống một ngụm rồi nói.
“Làm gì có người phụ nữ như vậy.” Chú năm buột miệng thốt lên.
Lúc này Lục Thanh Diên không nhịn được, trừng mắt nhìn ông ta một cái.
Chị dâu hai Lục nhìn thấy liền lén lút che chắn trước mặt, để chú năm không nhìn thấy.
“Cháu cũng biết không có người phụ nữ như vậy? Chuyện này nhà thím không xen vào, cháu về đi.” Bà nội Lục phẩy tay.
“Thím cả, ngoài thím ra, cháu không biết phải tìm ai nữa.” Chú năm bối rối nói.
“Người đáng tin cậy nhất luôn là chính mình, anh cứ mãi dựa vào người khác, có bao giờ nghĩ đến việc tự lập không? Đã bốn mươi năm mươi tuổi rồi mà vẫn chưa gánh vác nổi một gia đình, làm sao có thể làm người đứng đầu trong nhà chứ?”
Nhìn thấy bà nội Lục sắp nổi cáu, ba Lục sợ mẹ mình tức giận, lập tức đi lên mắng trước.
Chú năm há miệng định nói gì đó, nhưng thấy tất cả đều tức giận, cuối cùng ông ta thở dài, đội nón rơm, cúi người quay về.
Trong những trường hợp này, Gia Sinh và Đường Sinh chưa bao giờ lên tiếng, bọn nhỏ lặng lẽ nép vào lòng mẹ.
Sau khi người ta đi rồi, bọn nhỏ mới ríu rít nói những lời chỉ có hai mẹ con mới hiểu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận