Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi “Đổi Gió”
Hàn Á Sắt đã giữ lời. Hắn ta không cho người đuổi theo, thậm chí còn ngầm sắp xếp cho họ một con đường “tự do” tạm thời. Cả bốn người bắt xe đi thẳng về hướng chùa Tịnh Am. Từ Tư Nhan biết, trụ trì ở đó là chìa khóa để giải quyết mọi việc.
Trần Chiêu Hàn suốt dọc đường không nói một lời. Bàn tay anh nắm chặt tay cô, siết đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, như thể chỉ cần anh buông ra một giây, cô sẽ lại tan biến. Anh không quan tâm đến kế hoạch của cô, không quan tâm đến Lục Đại Lâm hay lão đạo sĩ. Anh chỉ biết, anh đã tìm lại được cô.
Trời tối. Họ dừng chân tại một nhà nghỉ nông dân ven đường. Nơi này trông có vẻ tạm bợ, nhưng sạch sẽ.
Họ vừa nhận phòng, đang định ăn tối, thì hai cặp nam nữ ở phòng bên cạnh bước sang. Trông họ có vẻ là dân thành phố sành điệu, ăn mặc khá hở hang.
“Chào hai bạn,” gã đàn ông đi đầu cười cười, “Bọn mình cũng đi phượt. Tối nay có tổ chức ‘tiệc’ nhỏ, mời hai bạn qua chung vui?”
Trần Chiêu Hàn cau mày. Từ Tư Nhan lịch sự định từ chối.
Nhưng Lục Đại Lâm, không biết từ đâu chui ra, mắt sáng rỡ, hóng hớt: “Tiệc gì thế? Có rượu ngon không?”
Gã đàn ông kia nháy mắt, giọng đầy ẩn ý: “Rượu ngon, mà ‘thịt’ cũng ngon. Bọn mình chơi trò ‘đổi gió’ ấy mà.” Cô gái đi cùng gã cười khúc khích, giơ lên một bộ đồ lót ren mỏng tang. “Chơi ‘sâm’ (some) tập thể. Sáu người chúng ta. Đảm bảo vui tới bến!”
Mặt Lục Đại Lâm nghệt ra. “Đệt! Ngon thế…”
RẦM!
Trần Chiêu Hàn không nói một lời. Anh kéo Từ Tư Nhan vào phòng, đóng sập cửa lại ngay trước mũi Lục Đại Lâm.
“Ơ kìa! Anh em…” Lục Đại Lâm gõ cửa, “Chơi chung cho vui!”
Bên trong, Trần Chiêu Hàn không chỉ khóa cửa, anh còn kéo cả cái tủ quần áo nặng trịch ra chặn cửa. Anh quay lại, đôi mắt tối sầm, đầy vẻ chiếm hữu. Anh ghê tởm cái thành phố này, ghê tởm cái trò chơi bệnh hoạn của chúng.
“Trần Chiêu Hàn… anh sao thế?” Từ Tư Nhan hơi sợ hãi.
Anh không đáp, lẳng lặng đi kiểm tra cửa sổ. Gió bắt đầu rít lên bên ngoài. Một cơn bão đang kéo đến.
“Tối nay,” anh nói, giọng khàn đi, “Bất kể xảy ra chuyện gì, em cũng không được rời khỏi tầm mắt anh.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận