Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đột nhiên ném thuốc xuống , quay đầu lại trừng hắn, “Thế nào, anh cảm thấy kẻ phản bội như anh có tư cách cười nhạo tôi sao? Tôi chính là có bệnh, không giống anh a, thông minh như vậy đại · soái · ca!”

“Không phải, cô đừng gấp gáp tức giận với tôi, động thai khí sẽ không tốt.”

Hắn gãi đầu cười, bộ dáng cà lơ phất phơ , nhìn thôi đã thấy bực.

“Hiện tại Viễn Lâm phá sản , đối với tôi cũng không có uy hiếp gì, tôi đương nhiên sẽ làm gì với cậu ta, cô lại là một thai phụ có chút không tiện, tôi ở đây giúp cô đi.”

“U, cơn gió nào mang lòng hảo tâm của anh thổi về lại vậy?”

“Cô nói chuyện đừng âm dương quái khí như vậy được không?”

Cô gian nan cong lưng nhặt thuốc trên trên mặt đất lên, “Tùy anh, tôi đánh cũng không lại anh , hiện tại nếu anh giết anh ta thì tôi cũng không ngăn được.”

“Cô đem tôi xem thành loại người gì, tôi sẽ không làm như vậy!”

Cô nắm cánh tay nam nhân lên, ở cánh tay hắn bôi Povidone, rút ra thuốc chích, ấn vào mạch máu nhô lên tiêm vào.

“Xuống tay thật tàn nhẫn.”

Hắn run rẩy đứng phía sau cô nói.

“Tôi nhớ rõ cô học kỹ thuật lâm nghiệp a, cô đem phương pháp tiêm thuốc cho cây, dùng đến trên người cậu ta?”

Cô không phản ứng hắn, hắn thấy không thú vị liền xoay người xuống lầu.

Thời điểm trở lên , trong tay bưng một món canh hai món mặn, tủ lạnh còn sót lại những nguyên liệu nấu ăn, tất cả đều bị hắn lấy ra làm.

“Ăn chút đi.”

“Anh hạ độc?” Cô hỏi.

Tính tình hắn quật, cường dùng cái muỗng múc một muỗng canh đưa vào trong miệng mình, lại gắp miếng miếng đồ ăn đem tất cả nhét vào trong miệng nhai nuốt, một bên ăn cơm một bên nói, “Cô xem tôi lớn lên có giống kẻ chuyên đi hả độc người khác không!”

Cô nhấp miệng nhìn về phía ngoài cửa sổ, “Bệnh tâm thần.”

“Thao. Cô nha thật không biết tốt xấu, tôi là xem phân lượng đứa trẻ trong bụng cô, mới nấu cơm cho cô, mười ngón này của tôi vốn dĩ là không dính nước xuân , nấu cơm cho cô đã rất nể mặt rồi , có được không!”

Hắn —bang— một tiếng che miệng lại, ném đôi đũa xuống chạy tới trong phòng vệ sinh phun ra .

Cô quay đầu nhìn đồ ăn đầu giường , như là cục than đen, không cần ăn cũng biết, nhất định rất khó ăn.

Tô Nhạc ở dưới lầu xem chương trình đua xe , tiếng thét hét lên chói tai điên cuồng , thời điểm cô đi ngang qua bên người hắn mà hắn cũng không có phát giác, thẳng đến khi cô mở cửa ra, người đang xem TV đột nhiên đem TV tắt, quay đầu lại hỏi cô.

“Đi đâu vậy?”

“Đến bệnh viện lấy thuốc”

“Tôi đi với cô .”

Cô quay đầu lại kỳ quái nhìn hắn, “Anh không phải muốn chiếu cố Tạ Viễn Lâm sao?”

“Không phải lúc cô chăm sóc hắn cũng là đem hăn một mình ném ở trong nhà sao .” Hắn hắc hắc cười, “Tôi có lời muốn nói với cô.”

Cô cũng không cự tuyệt, “Vậy anh tới lái xe.”

“Oa, vậy mà dám để một quán quân đua xe đến lái xe, cô thật to gan a!”

Tô Nhạc vừa nói vừa đi lấy chìa khóa đặt ở kệ , ngón tay câu lấy vòng chìa khóa , quay tròn cô cùng vui vẻ .

Thắt đai an toàn, ánh mắt hắn hướng về bụng cô nhìn, sau đó xe lái khỏi ngầm gara, mùa đông tới, sương mù ở đỉnh núi phá lệ nghiêm trọng, cần phải có đèn đem sương mù soi sáng mới thấy rõ con đường trước mặt được.

“Đứa nhỏ này cũng được tháng 7 rồi đi.”

“Ân.”

“Viễn Lâm nếu vẫn không tỉnh, cô vẫn sẽ ở lại đây săn sóc sao? Cậu ta đã hôn mê lâu như vậy , phỏng chừng thật sự có khả năng sẽ không bao giờ tỉnh lại.”

Cô dựa đầu vào cửa sổ xe , mở máy sưởi trong xe lên , “Cho nên anh muốn cùng tôi nói cái gì?”

Tô Nhạc vỗ vỗ tay lái,sống lưng thẳng thắn cười, “Tôi cảm thấy cô sẽ không hào phóng như vậy a, cô vẫn luôn cũng là một người rất ích kỷ, nếu tôi là cô, tôi không có khả năng sẽ lưu lại bên người Tạ Viễn Lâm .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận