Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Giá Của Danh Phận
Đại phu nhân đang đập phá đồ đạc. Khi Từ Lễ Khanh bước vào, một chiếc cốc sứ bay thẳng vào mặt hắn.
Hắn nghiêng đầu né được.
“Nghịch tử!” Bà ta gào lên, tóc tai rũ rượi. “Mày bị con hồ ly tinh đó bỏ bùa rồi sao? Nó là đàn bà của cha mày! Mày làm thế… là loạn luân! Mày muốn Từ gia bị thiên hạ phỉ nhổ sao?”
Bà ta mắng chửi, khóc lóc, nguyền rủa.
Từ Lễ Khanh đứng yên, chờ bà ta trút hết cơn giận. Khi bà ta mệt lả, ngồi phịch xuống ghế, hắn mới chậm rãi rót một tách trà, đặt trước mặt bà.
“Mẫu thân,” giọng hắn lạnh như băng, “Cha con đã chết. Khế ước bán thân của Bát di nương cũng đã bị ‘cháy rụi’ cùng ông ta.”
Đại phu nhân ngẩng phắt lên.
“Oanh Oanh,” hắn nhấn mạnh cái tên, “Là nữ nhân trong sạch, được con cưới hỏi đàng hoàng ở Giang Nam nửa năm trước, vì đại tang nên chưa công bố. Bây giờ, con chỉ là trả lại danh phận cho nàng ấy.”
“Mày…”
“Con kính trọng người, nên mới đến đây nói một tiếng.” Hắn đứng dậy, phủi tay áo. “Nhưng chuyện này, người không quản được. Và cũng không ai có thể làm chủ được con.”
Hắn bỏ đi, để lại Đại phu nhân cứng họng, chết lặng trong căn phòng ngổn ngang.
Hắn trở về, Oanh Oanh đã tắm rửa xong, đang ngồi thẫn thờ đợi hắn. Nàng sợ hãi.
Hắn ngồi xuống, kéo nàng vào lòng. “Nàng còn hỏi ta tại sao à?”
Nàng ngước nhìn hắn, mắt ngấn nước.
“Làm Thiếu phu nhân, nàng không muốn sao?”
Đó không phải là một câu hỏi. Đó là một sự ban ơn. Nàng là con chim trong lồng son của hắn, và bây giờ hắn vừa đổi cho nàng một cái lồng lớn hơn, lộng lẫy hơn.
Nàng có thể nói ‘không’ sao?
“Thiếp…” Nàng cúi đầu, lí nhí, “Thiếp muốn.”
“Tốt.” Hắn gật đầu, hài lòng. “Vậy từ hôm nay, nàng chính là thiếu phu nhân.”
Oanh Oanh dọn vào chính viện của hắn ngay đêm đó. [2653, 2654] Nàng có nha hoàn, có kẻ hầu, có quyền lực. Nhưng nàng vẫn không hiểu. Tại sao?
Vài ngày sau, hắn nói: “Ngày mai ta có một bữa tiệc quan trọng, nàng đi cùng ta.”
“Tiệc gì ạ?”
“Họp mặt với vài vị công tử. Nàng là phu nhân, phải đi cùng phu quân.”
A, Oanh Oanh bừng tỉnh. Hóa ra là vậy. Hắn cần một “phu nhân” để trưng ra cho thiên hạ thấy, để hắn không thua kém người khác. Nàng chỉ là một vật trang sức, một tấm bình phong cho những mưu đồ chính trị của hắn. [2659, 2660] Nỗi thất vọng len lỏi trong lòng nàng.
Bữa tiệc diễn ra tại phủ của Triệu công tử. Toàn là những kẻ quyền quý. Oanh Oanh, với vẻ đẹp yêu kiều và sự e lệ của một nữ nhân mới được “cưng sủng”, lập tức trở thành tâm điểm.
Nhưng không khí rất kỳ lạ.
“Ha!” Vị Thế tử họ Hầu cười cợt, đẩy ả kỹ nữ trong lòng ra. “Nhìn Từ phu nhân kia kìa, thật là đoan trang. Liễu nhi, ngươi nhìn ngươi xem, so với Từ phu nhân, ngươi thật nhạt nhẽo!”
Hắn đang so sánh nàng, phu nhân chính thức của Từ Lễ Khanh, với một ả kỹ nữ.
Đó là một sự sỉ nhục trần trụi. Hắn đang nhắc nhở Từ Lễ Khanh rằng, dù hắn có giàu có thế nào, hắn cũng chỉ là một tên thương nhân, và nữ nhân của hắn, cũng chỉ ngang hàng với một con hát.
Từ Lễ Khanh siết chặt chén rượu, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn đang định mở miệng…
“Ồ? Ta không biết Từ công tử đây đã có gia thất rồi cơ đấy?”
Một giọng nói quen thuộc, đầy mỉa mai vang lên từ cửa.
Từ Lễ Phong. Không, là Tứ hoàng tử Triệu Tấn, bước vào. [2673-2674]

Bình luận (0)

Để lại bình luận