Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng tắm, trên tấm kính đầy hơi nước trước tiên phản chiếu đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô gái, sau đó là nửa bên mặt xinh đẹp, miệng nhỏ khép mở bật ra những tiếng kêu rên, bầu ngực dựng thẳng đầy kiêu ngạo bị đè bẹp thành bánh thịt. Chẳng bao lâu sau, một bóng người cao lớn áp lên cơ thể cô từ phía sau, hai bàn tay mảnh khảnh ấn lê tay cô, ngón tay luồn vào kẽ tay, cùng chống lên cửa kính với cô. Người đàn ông cúi đầu hôn lên gò má cô gái, ngậm lấy bờ môi kia hôn sâu một lát, tiếp tục hôn xuống cổ, vai, cuối cùng y cắn lên vai cô, thân thể kích thích kịch liệt. Tiếng giã bộp bộp và tiếng cắm rút nhóp nhép vang vọng, xen lẫn với tiếng kêu the thé của cô gái, như đau khổ lại như sung sướng không chịu nổi.
“Sao không có ai nghe máy…” Lâm Nhã càng gọi đïện thoại thì càng sốt ruột, bây giờ cô ta đã mơ màng, chuyện vừa xảy ra khiến sau lưng cô ta lạnh toát. Cô ta không thấy rõ đó là ai, nhưng có lẽ đó là Phùng Khang ngồi bên cạnh mình.
“Ưm…” Bước ͼhân lảo đảo, Lâm Nhã bất cẩn ngã xuống đất.
“Đàn chị, chị say rồi hả?”
Nghe được tiếng của ai đó không phải Phùng Khang, Lâm Nhã thả lỏng cảnh giác, đầu óc choáng váng, cô ta chưa kịp nói gì là đã ngất đi.
“Đàn chị, để tôi dìu chị.” Trần Minh đỡ Lâm Nhã dậy, đỡ cô ta lảo đảo ra khỏi KTV, đưa đến căn phòng đã được đặt trước ngay tɾong khách sạn bên cạnh. Sau khi cho cô ta nằm xuống giường, Trần Minh lấy đïện thoại ra nhắn tin rồi bước sang căn phòng đối diện.
Chẳng bao lây sau, cuộc gặp gỡ của câu lạc bộ dance đã kết thúc, mọi người lục tục ra về, cuối cùng thành viên lúc trước hẹn Lâm Nhã ra mới nhớ tới cô ta.
“Đàn chị Lâm Nhã đâu, sao không thấy chị ấy đâu vậy, lúc nãy chị ấy uống khá nhiều, đừng để xảy ra chuyện gì bất ngờ.” Người này nói xong, định gọi đïện thoại cho Lâm Nhã.
“Lúc nãy cô ấy bảo uống nhiều đau đầu, đòi về trước, tôi thấy Trần Minh đuổi the0 tiễn cô ấy về rồi.” Phùng Khang lơ đãng nói.
“Ồ, vậy thì thôi.”
Phùng Khang đi sau cùng, anh ta từ từ vào khách sạn, lấy thẻ vào phòng, hít sâu một hơi. Trong không khí có một mùi hươռg kỳ lạ, đây là một loại thuốc với liều lượng cực kỳ ít nhưng cho hiệu quả rấttốt, còn à chất mà cơ thể con người có thể chuyển hóa nhanh chóng, ngày hôm sau lấy máu không phát hiện được điều gì bất thường.
Gò mà Lâm Nhã đỏ ửng, cô ta đã tự cởi quần áo ra một nửa. Phùng Khang chầm chậm bước tới cởi từng món quần áo trên người Lâm Nhã xuống, bóc quà một cách hết sức kiên nhẫn.
Anh ta quan sát, vóc dáng thật sự rấtquyến rũ, ngực to mông căng, làn da trắng tuyết, gò má xinh đẹp như đóa hồng. Phùng Khang cởi quần áo ra, kéo cổ ͼhân Lâm Nhã để cô ta nằm ở dưới thân mình, hai ͼhân cô ta gác lên vai mình, cúi người nhìn xuống miệng thịt đỏ ửng giữa rừng rậm đen đặc. Dương vật thô dài tím đỏ từ từ cắm vào, tiếng cắm rút và tiếng thân thể va chạm vang lên tɾong không khí.
Trong cơn mê loạn, Lâm Nhã gọi tên Lý Doãn Thành, sau đó bắt đầu kêu tên Đoàn Vũ Thanh. Đồ điếm, Phùng Khang lật người cô ta lại, để mặt cô ta áp sát vào gối, tiếp tục chịch cô ta từ phía saụ
Chẳng biết bao lâu sau, Phùng Khang thỏa mãn bước xuống giường, lau chất lỏng sáng bóng dính trên dương vật và bọt trắng lên lông, sau đó anh ta mặc quần áo chỉnh tề ra mở cửa, gõ cửa phòng đối diện. Trần Minh bước ra ngoài.
“Cậu biết ngày mai phải nói gì với cô ta rồi chứ?”
“Vâng.” Trần Minh khẽ gật đầu bước vào phòng Lâm Nhã, mở cửa ra rồi đóng cửa lại. Phùng Khang cũng chưa vội đi, anh ta dựa vào tường hút thuốc lá, như đangc hờ cái gì đó.
Trần Minh bước vào phòng thì thấy Lâm Nhã đang nằm trên chăn, hai ͼhân mở rộng, nơi âm hộ ướt át nhớ nháp, âm hộ đỏ rực bị chịch không thể khép lại được, đang hé miệng chảy tinh dich trắng đục. Dấu vết bị cắn có đầy trên người cô ta, tấ cả những nơi trên thân thể đều bị chơi đùa, tay, ͼhân, ngực, thậm chí trên miệng còn có tinh dich.

Bình luận (0)

Để lại bình luận