Chương 790

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 790

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lý do?”
Giang Đình nói. “Một lòng muốn tiến vào ngân hàng đầu tư, lại ngay cả một hạng mục cũng chưa theo xong, chỉ sợ cũng chỉ học được lác đác mấy thứ, loại chuyện bỏ dở giữa chừng này, làm nhiều cũng vô ích.”
Tròng mắt anh ta nhìn chằm chằm cô. “Có lý do gì lại khiến em nhất định phải từ chức?”
Rõ ràng người đàn ông quan tâm cô, quản cô theo thói quen, lâu như vậy rồi vẫn là dáng vẻ nghiêm khắc này.
Lâm Chi Nam không muốn để ý đến anh ta.
Đến một tầng nào đó, cửa thang máy mở ra, bên ngoài không có ai, cửa thang máy lại theo đó đóng vào.
Ánh mắt dò xét của anh ta còn dừng lại trên đỉnh đầu cô, Lâm Chi Nam đành phải ngửa đầu, nói thẳng.
“Không muốn làm nữa nên từ chức, cần gì lý do chứ?”
“Loại chuyện này ngoại trừ bỏ dở giữa chừng còn có thể nói là kịp thời dừng lại tổn hại, không thích, không thích hợp, chẳng lẽ còn muốn mặc cho bản thân tiếp tục làm tiếp à?”
Cô khác trước, hoặc nói đúng hơn là trưởng thành.
Trước kia cô giống như một con khổng tước kiêu ngạo phấn đấu, nhất định phải phân ra thắng bại, bây giờ bình thản lại có lý, ánh mắt thư thái khiến cho người ta không tìm ra nửa phần sai lầm.
Trong lòng Giang Đình không biết nên cảm thụ ra sao.
“Vậy em thích gì?”
Lâm Chi Nam bối rối.
Giữa lúc bốn mắt nhìn nhau, có ánh sáng khác thường lóe lên trong mắt người đàn ông.
“Không thích tài chính, cũng không muốn thực tập trong ngân hàng đầu tư, vậy bây giờ em thích gì?”
Anh ta nói. “Cho dù là bạn bè quen biết hoặc là quan hệ khác, loại suy nghĩ này, hẳn là có thể chia sẻ.”
Người đàn ông vẫn luôn đóng vai gia trưởng nghiêm khắc bên cạnh cô, gặp rắc rối sẽ bị trách cứu, động một chút lại đâm chọc cô, bây giờ ánh mắt anh ta lại lộ ra kiên nhẫn hiếm gặp, giống như có một đám lửa nhỏ nhu hòa trong đó.
Lâm Chi Nam không muốn cùng ánh mắt anh ta đối mặt, dịch tầm mắt đi.
Giang Đình lại khẽ thở dài một cái. “Nếu như anh nhớ không lầm, người bị vứt bỏ là anh.”
Hả? Sao anh ta lại đột nhiên nói đến chuyện này?
Lâm Chi Nam không rõ, ánh mắt lại lén nhìn sang bên cạnh.
“Ngõ hẹp gặp nhau, người lúng túng nên là người bị đá.” Giang Đình nói tiếp.
“Không nghĩ đến người nào đó vẫn luôn ở trước mặt anh làm con rùa đen rút đầu.”
Anh ta trêu chọc. “Là anh đã đắc tội với cô ấy ư?”
Hai đầu lông mày Lâm Chi Nam nhíu chặt nhìn sang, đuôi lông mày người đàn ông nhếch lên, có thâm ý nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô giống như thật sự biến thành kẻ hẹp hòi vậy.
Lâm Chi Nam “…”
“Chính là cảm thấy tính cách thế này làm tài chính sẽ rất ngột ngạt, không từ mỗi phân tích báo cáo tài chính cảm nhận được có bao vui vẻ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận