Chương 791

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 791

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 278.1 Mở miệng
Editor : Long Đế Novel
Lúc này tầm mắt của A Diệu mới rời khỏi bóng lưng Alor, “Không phải.”
Chu Dần Khôn chờ câu tiếp the0.
A Diệu nghĩ ngợi một lúc rồi nói “Tính tình của Alor khá ba gai, so với Karl năm đó chỉ có hơn chứ không kém, nhưng đúng thực là một mầm non tốt. Vị trí quan chỉ huy này vốn nên trao cho người có năng lực đảm nhiệm, anh Khôn, tôi sẽ không vì nắm giữ quyền lực mà nhắm vào một mầm non tốt.”
Dù A Diệu không nói ra điều này, nhưng Chu Dần Khôn cũng rấtrõ ràng.
“Tôi chỉ đang lo lắng, cậu ta có thái độ rấtthù địch với Chu Hạ Hạ.” A Diệu nhớ lại “Lần trước ở bên vách núi, Hạ Hạ nổ súng vào anh Khôn, tất cả mọi người ở đây đều biết rõ khẩu súng đó bắn rấtlệch tâm, không có tính uy hiếp. Nhưng vào thời điểm ấy, Alor thật sự muốn nổ súng bắn trả, với tài thiện xạ của hắn, Chu Hạ Hạ ¢hắc chắn chết.”
“Ý định giết người nổi lên một lần, khó bảo đảm sẽ không có lần thứ hai.” A Diệu nghiêm túc nói, “Tôi lo là một ngày nào đó cậu ta sẽ lại xuống tay với Chu Hạ Hạ.”
“Cậu ta không dám.” Chu Dần Khôn lắc nhẹ ly rượu tɾong tay, “Nếu cậu ta ngu xuẩn đến mức ngay cả phân lượng của Chu Hạ Hạ cũng không ước lượng được, cũng không có khả năng sống sót tɾong nhiều trận thực chiến như vậy.”
Lời này cũng có lý.
A Diệu suy tư hai giây, vẫn hỏi “Nếu lỡ có thì sao?”
‘Cạch’ một tiếng, ly rượu được đặt trở lại trên bàn.
“Vậy thì giết.” Chu Dần Khôn nhìn thẳng mắt A Diệu, “Ai động đến con bé thì trực tiếp bắn chết người đó.”
“Đã rõ.”
Người đàn ông nhìn đồng hồ, cuối cùng cũng tới 9 giờ 25, hắn đứng dậy “Ngày mai tôi đưa con bé đi Mexico nghỉ mát, cậu cũng đi cùng đi.”
“Tôi?” A Diệu đứng dậy the0 hắn, ngữ khí nghe ra được sự kinh ngạc.
Hắn hiện tại không thể đi the0 bên cạnh Chu Dần Khôn như lúc trước, quan chỉ huy là người điều khiển toàn bộ quân vũ trang, nếu không có nhiệm vụ đặc biệt nào, thì không được phép tùy ý rời đi.
Chu Dần Khôn không kiên nhẫn liếc nhìn hắn một cái, ngay cả cái này cũng không nhìn ra.
Hắn dứt khoát dựa vào lan can đài quan sát, lấy điếu thuốc từ tɾong túi ra châm lửa, “Ai bảo Chu Hạ Hạ không thí¢h Alor.”
Điều này A Diệu không lấy làm ngạc nhiên.
Dù sao trước đó người kéo Chu Hạ Hạ trở về tiêm thuốc phiện, sau đó lại thô lỗ ép cô truyền dịch dinh dưỡng đều là Alor.
Nhưng vậy thì có liên quan gì đến nghỉ mát?
“Hai người không phải bạn bè sao.” Chu Dần Khôn rít một hơi thuốc lá, “Cả tháng nay con bé ít nói đi hẳn, cậu dỗ con bé nói thêm hai câu, đỡ phải câm điếc thật.”
A Diệu ngẩn người, h0àn toàn không nghĩ tới đây lại là lý do.
Hắn mở miệng đang định trả lời, chợt nghe thấy phía dưới đài quan sát truyền đến giọng nói quen thuộc “Này Khôn, sao lại ở đó một mình vậy?”
Chu Dần Khôn quay đầu nhìn xuống, đúng là Hàn Kim Văn đang cười khà khà vẫy tay với hắn.
“Vừa lúc có chút chuyện muốn nói với cậu, tôi lên đó ngay đây ”
A Diệu bên cạnh nghe xong, nghĩ đến Hàn Kim Văn cũng có chuyện quan trọng muốn báo cáo.
“Anh Khôn, vậy tôi về thu xếp.”
Người đàn ông hất hất cằm, A Diệu nhanh chóng rời đi.
Lúc Hàn Kim Văn đi lên còn giáp mặt trực tiếp với A Diệu, đi tới khen ngợi hiệu suất làm việc của A Diệu không dứt miệng.
“Khôn, tôi vừa vào kho xem lô quân bị mới được giao tới, tất cả đều là đồ tốt. Nghe nói vẫn còn mấy lô nữa, nếu được trang bị đầy đủ thì tốt quá, có thể so với quân đội của một quốc gia nhỏ rồi.”
Chu Dần Khôn từ chối cho ý kiến, Hàn Kim Văn cũng đi tới lan can bên cạnh, từ nơi này có thể nhìn ra, gần như có thể hết bao quát cảnh tượng của toàn bộ căn cứ, mọi thứ ở đây đang vận hành ổn định và hiệu quả.
“Cậu nói xem chỉ mới mấy năm thôi, thay đổi cũng thật nhiềụ” Hàn Kim Văn nhìn cảnh trước mắt, cảm thán nói “Lúc trước ông cụ giao quân vũ trang vào tay cậu, khi đó cũng chỉ có chừng 3000 người, giờ đã phát triển đến mức đã bắt kịp sức ma͙nh của hai sư đoàn quân đội.”
“Thời gian trôi qua thật nhanh, lúc trước đám người chúng tôn đi the0 ông cụ, người chết người đi, chỉ còn lại một mình tôi. Tôi cũng lớn tuổi rồi, nếu bây giờ tôi gia nhập vào quân đội của cậu, nói không chừng ngay cả một người lính trẻ em yếu nhất cũng đánh không lại.”
Chu Dần Khôn hút thuốc, rõ ràng không có hứng thú với cảm xúc của người khác “Tôi về ngủ đây.”
Lão Hàn trừng mắt nhìn “Sớm vậy sao? Con gái nhà tôi cũng không ngủ sớm như vậy.”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận