Chương 794

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 794

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngược lại khiến Liên Chức ngẩn người.
Cô lại trầm giọng.
“Trầm Kỳ Dương, tôi cảnh cáo anh, anh không được động đến anh ấy nữa ”
“Chị dựa vào cái gì mà nói những lời như vậy với tôi?”
Trầm Kỳ Dương hơi nhíu mày, “Bằng việc chị là chị tôi à, Trầm gia cũng không có một quy tắͼ nào là không thể động thủ với người xa lạ?”
Đôi mắt anh đen kịt, ngoại trừ ở trước mặt cô mới có thể hiện ra vẻ dịu dàng, bình thường đều thói quen cao ngạo, khí thế vô cùng doạ người.
Như bây giờ.
“Dựa vào cái gì tôi không cần nói với anh.”
Ngón tay Liên Chức cũng đã cuộn tròn, cả người giống như gà mái bảo vệ con.
“Nếu anh còn xuống tay với anh ấy, tôi tuyệt đối sẽ không khách khí với anh.”
Trầm Kỳ Dương thu lại ý cười, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô vài giây.
Ánh mắt kia làm cho Liên Chức cảm thấy không ổn, nhưng còn không kịp lùi bước, người đàn ông cong người như một cây cung sắc bén, cong đến cực hạn chợt đứng dậy.
Cô bị một lực ma͙nh kéo một cái, đột nhiên ngã vào tɾong lòng anh.
Tiếng kêu kinh ngạc bị Liên Chức gắt gao đè nén ở cổ họng, cô giãy dụa như Trim sợ cành cong, lại nhìn xung quanh xem bốn phía có người giúp việc và camera hay không.
Ngay cả tiếng khiển trách cũng cố ý đè thấp.
“Trầm Kỳ Dương, anh làm gì vậy.”
Cô giãy dụa.
Trầm Kỳ Dương sao có thể để cô đi.
Anh nâng cằm cô lên “Chị gái hoá ra cũng sẽ lo lắng vì người khác sao, còn có thể uy hiếp tôi vì người khác, cho nên chị chỉ có lòng dạ ác độc đối với em trai, chỉ cân nhắc lợi hại đối với tôi?”
Lực độ người đàn ông vuốt ve cằm cô có thể nói là nhẹ nhàng, nhưng Liên Chức cảm giác da đầu cũng sắp nứt thành hai nửa, lớn não như dây cung bị kéo căng.
Không chỉ là bởi vì động tác của anh, càng bởi vì nơi này là Trầm gia.
Cho dù có người giúp việc đi ngang qua, Liên Chức cũng không thể tưởng tượng được hậu quả.
Ngay cả tiếng khiển trách nhỏ cô cũng có thể đè thấp.
“Trầm Kỳ Dương, anh buông ra trước, rốt cuộc anh đang làm loạn cái gì?”
Cô nói, “Tôi không tin một chút lý trí anh cũng không có, anh muốn tiếp tục lén lút duy trì mối quan hệ ngầm này với người khác, anh sẽ hưởng thụ loại trạng thái này cả đời sao?”
Cổ họng Trầm Kỳ Dương cay xè “Nếu tôi có thể khiến mọi người chấp nhậnnan”
“Tôi không thể ”
Mặt Liên Chức yên lặng nghiêng sang một bên. Cô không muốn chấp nhận bất cứ rủi ro nào, bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào, chấp nhận Trầm Kỳ Dương thì thế nào, cô còn có Lục Dã.
Có đồng thời hai người đàn ông, thậm chí nhiều người hơn sẽ mang đến nguy hiểm tự nhiên không có cách nào dự đoán nổi, cô sợ phải gánh vác.
Cô nghiêng mặt, cũng chưa từng thấy tɾong mắt Trầm Kỳ Dương lóe lên bi thương.
Có lẽ vào giờ phút này, Trầm Kỳ Dương mới phát hiện cô đối xử với anh và Lục Dã khác nhau, sao cô có thể thiên vị như vậy.
“Anh buông ra ” Liên Chức trách mắng.
Nhưng anh không chỉ không buông, thậm chí còn ôm lấy đầu cô, mặt mãnh liệt đè xuống.
Cô bất ngờ không kịp đề phòng đối diện với đôi mắt đen tối của anh, hơi thở của anh gần đến mức sắp dán vào mặt, Liên Chức vô thức muốn lùi về phía sau, nhưng bàn tay của người đàn ông đã luồn sâu vào tɾong tóc cô, cô không di chuyển được chút nào.
Mắt thấy môi anh chuẩn bị dán lên, Liên Chức kìm lòng không đậu nhắm mắt lại.
Là tim ai đang đập thình thịch lộn xộn.
Bất ngờ, Trầm Kỳ Dương không hôn cô, chỉ ghé đầu nói nhỏ ở khoảng cách gần, hơi thở chui vào lỗ tai cô dường như có pha cả chút men say.
“Liên Chức, con đường sau này của anh ta sẽ vô cùng khó đi, rấtcó thể cả đời này sẽ dừng lại ở đây, chị ¢hắc chắn muốn lựa chọn anh ta?”
Không để người ta nắm được nhược điểm còn tốt, một khi nắm được thì mấy lời bôi nhọ này có thể viết không dứt. Con đường làm quan chính là như vậy, khắp nơi là bẫy rập, làm sao có thể để cho một người nổi bật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận