Chương 799

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 799

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy người bọn họ đều cho rằng đã xong, vụ án này sợ là cuối cùng không giải quyết được gì, nhưng liên tiếp mấy quan lớn đều bị điều tra, người bị tình nghi lại bị bắt gọn cả một đường dây. Tiếp the0 Lục Dã lập tức h0àn hảo không tổn hao gì đi ra ngoài.
Liên tiếp xoay chuyển khiến mọi người không hiểụ
Lục Dã biết bọn họ có chuyện muốn hỏi, lời ít ý nhiều nói.
“Trở về rồi nói saụ”
“Cũng được.” Lão Dư đánh giá anh, “Tôi thấy anh cũng không gầy đi chút nào, có vẻ không bị tàn phá.”
Lục Dã híp mắt nhìn anh ta.
“Cho dù tôi là tội phạm tham ô cũng có nhân quyền.”
Còn có thể nói giỡn, nhất định không có chuyện gì, lão Dư nghe thấy anh hỏi.
“Điện thoại di động của tôi đâu?”
“Đây.”
Có đồng nghiệp đưa đïện thoại di động tới, tɾong lúc điều tra tất cả vật ngoài thân đều được những người khác bảo quản, sau khi Lục Dã khởi động máy, vô số tin nhắn nhảy ra, anh bình tĩnh lướt xuống giống như cắt cỏ dại, trượt xuống một đoạn rấtdài mới nhìn thấy tin nhắn Liên Chức gửi tới.
Lục Dã, em định đi Anh mở chi nhánh của viện kiến trúc.
Cô nên biết tin tức anh vào viện kiểm sát, nhưng cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không đề cập tới.
Một câu vô cùng đơn giản, không còn gì khác. Nhưng cũng đủ để cho trái tim anh lạnh thấụ
Lục Dã đứng yên tại chỗ, giống như tờ giấy trắng, đột nhiên quên mất phải làm gì.
Lão Dư và mấy người khác đã ngồi vào tɾong xe phía sau, đang gọi anh lên.
Lục Dã hiển nhiên cũng không có ý trả lời, vừa mở cửa ra định lên xe, con ngươi vô tình nhấc lên lại đột nhiên dừng lạinan
Trước cửa viện kiểm sát, bảy tám giờ đêm, bốn phía đang sáng đèn.
Người đến người đi, đèn xanh đèn đỏ lặp đi lặp lại, cô đang kéo vali đứng đó nhìn anh, không vẫy tay cũng không gọi.
Nếu anh không nhìn thấy, đi cũng là đi.
Mắt thấy anh nắm tay nắm cửa rấtlâu không động, Tiêu Nhiên đang muốn thúc giục.
Lục Dã nói “Mọi người đi trước đi, tôi có chút việc.”
Cửa bị đóng lại một tiếng nặng̝ nề, Tiêu Nhiên đang muốn hỏi thêm, Lão Dư đã chọc cánh tay anh ta, ý chỉ với người phụ nữ mặc áo khoác măng tô bên ngoài váy dài đứng ở đường cái đối diện.
Hai chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Lục Dã đi về phía ven đường.
Xe cộ qua lại vội vàng, khắp thế giới đều đang chuyển động, chỉ có cô im lặng. Nhưng ánh mắt anh lại nhìn chằm chằm cô không chớp, giống như Trim ưng, thẳng tắp mà trầm mặc.
Đèn xanh, cô vẫn không có ý qua đường.
Lục Dã gọi đïện thoại ra ngoài.
Cô đối diện cũng kề bên tai.
Không ai nói trước, Lục Dã mở lời “Lại đây.”
Liên Chức ma͙nh miệng “Em kéo vali, sao anh không tới?”
Dù sao ngay cả chuyện như chịu thua đều phải là anh chủ động trước.
Trong ống nghe tựa như truyền đến một tiếng hô hấp nặng̝ nề, giống như từ tɾong xoang mũi mà ra, mang the0 xúc động.
Nhưng anh vẫn cử động, bước ͼhân nhanh mà thong dong, ngược lại xuyên qua đám người lui tới, anh cao hơn người bên cạnh rấtnhiều, ánh mắt đen kịt vẫn nhìn chằm chằm cô, thẳng tắp lại bình tĩnh.
Nói không rõ vì sao, Liên Chức đột nhiên cảm thấy cả người run rẩy.
Đảo mắt Lục Dã đã đến trước mặt cô.
“Không phải nói ra nước ngoài sao?”
“Em chỉ nói ra nước ngoài mở chi nhánh, cũng không nói sẽ không trở lại ”
Cảm xúc của cô còn lớn hơn.
Lục Dã cong môi “Em nói với anh như vậy, hơn nửa tháng không liên lạc chỉ có một câu, ông cụ anh tiện tay cứu còn quan tâm anh nhiều hơn em.”
Liên Chức cắn môi dưới.
Lục Dã kéo cô đến trước mặt “Nói chuyện ”
“Nói cái gì?”
Trong giây phút ngước mắt, hốc mắt cô đã đỏ lên, “Nói công việc bên nước Anh của em còn chưa xong, rấtsốt ruột, em tự nói với mình nếu không đợi lát nữa sẽ trở về, dù sao anh cũng sẽ không có chuyện gì.”
Anh vừa muốn cười lạnh.
“Lúc trước người khác đều nói anh đã xảy ra chuyện, chức vị có thể khó giữ, hoặc là bị kết án tống vào ngục giam, anh biết ở chức vị như anh một khi đi vào có thể sẽ không ra được. Em nghĩ không thể sắp ăn cơm tù còn nói chuyện yêu đương, em phải nhanh chóng nghĩ kỹ đường lui. Còn có tương lai tốt đẹp, cũng không thể chôn vùi toàn bộ ở trên người anh đúng không? Anh cho rằng ai cũng ngốc giống như anh sao?”Cô thẳng thắn thành thật như thế, ngay cả tâm tư muốn ném bao quần áo của anh ra ngoài cũng không giấu diếm chút nào.
Lục Dã hóp chặt hai má, Liên Chức cũng cảm thấy cánh tay mình sắp bị anh siết đứt, nhưng cô giống như không có cảm giác gì.
“Nhưng khi có tin tức anh chuẩn bị được thả, giây phút đó em xúc động không chịu nổi, lý trí của em không nghe the0 khống chế lập tức đặt vé, ở Athens hệ thống trục trặc thiếu mất thông tin chuyến bay của em, em lại ở sân bay hơn mười tiếng, còn bị người ta trộm ví tiền. Em cảm giác mình nhất định là điên rồi, vì một người đàn ông mà trở nên chật vật như vậy.”
Đáy mắt Liên Chức còn mang the0 quầng thâm màu đen nhàn nhạt, nói, “Cho nên khi đứng ở chỗ này em rấttức giận, nhưng lại rấtmuốn nói với anh một tiếng… Hình như em có chút nhớ anh.”
Vừa dứt lời, cả người lập tức bị anh kéo vào tɾong lòng, giọt lệ nóng kia nhanh chóng rơi ở trên áo khoác của cô.
Trong phút chốc hốc mắt Lục Dã hơi ẩm ướt. Anh không thường xuyên cảm tính, thân thể như sắt thép, cả đời này thứ chảy xuôi tɾong huyết quản vẫn luôn là máu lạnh, nhưng số ít giọt nước mắt chua xót tɾong đời này đều do cô mà ra.
Trái tim lạnh lẽo vừa rồi giống như bị thiêu đốt sắp tan chảy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận