Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lần Đầu Tiên Và Chiếc Quần Lót Bị Bỏ Quên
Sau này, cô có hỏi lại bạn học, mới biết đêm đó điện thoại di động của cô reo vang không ngừng. Cuối cùng, một người bạn đã nghe máy giúp cô. Cô tra ra người gọi đến chính là Bành Hạo Luân.
Đêm đó, cô say khướt , say đến mức đi đường cũng không vững. Chính Bành Hạo Luân đã lái xe đến đón cô.
Cô lờ mờ nhớ rằng mình đã la hét loạn xạ: “Không thể về nhà… Không thể để bố thấy, ông mà biết mình điên đi đến hộp đêm, thì sẽ mắng mình thối mặt luôn… Ưm… Không thể trở về đâu…”
Tiếp theo, cô dường như còn gào lên: “Bành… Bành Hạo Luân… tại sao anh lại đến đón em? Anh là người gian xảo nhất… luôn đóng vai nho nhã trước mặt người lớn , nhưng kỳ thật là đồ hư hỏng nhất… Chúng ta làm hàng xóm nhiều năm như vậy, em sớm đã nhìn thấu trò lừa bịp của anh… Anh, anh chỉ biết bắt nạt em… đồ quỷ đáng ghét… Em muốn xuống xe, em không muốn ngồi xe của anh…” Cô say đến mức hồ ngôn loạn ngữ.
Đối với Bành Hạo Luân, cảm giác của cô rất phức tạp. Trước đây, cô đã từng nếm trải nhiều sự tăm tối từ anh, luôn bị anh chỉnh đốn đến thê thảm. Nhưng kỳ lạ thay, khi ở bên anh, cô lại cảm thấy rất dễ chịu. Muốn mắng thì cứ mắng, muốn bày sắc mặt thì bày, muốn cười to thì cứ cười … Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình sẽ say đến mức lăn lên giường cùng anh.
Đêm đó, anh đã đưa cô về căn hộ của mình. Khi cô tỉnh lại, hai người đã trần truồng ôm lấy nhau. Một bộ phận to lớn của anh vẫn còn chôn sâu giữa hai chân cô, gây ra cảm giác đau nhức âm ỉ. Điều đó khiến cô khó mà tưởng tượng rằng đó chỉ là một giấc mộng.
Cảm giác nóng bỏng của lần đầu tiên đó , không phải cô không nhớ, mà là cô xấu hổ đến mức không muốn nhớ lại.
Cô nhớ rõ mình đã tương đối chủ động. Đầu tiên là mê say trong cồn, sau đó lại mê say mùi hương và nhiệt độ cơ thể anh. Sau đó thì càng không thể cứu vãn , cô hoàn toàn không còn kháng cự việc lên giường với anh nữa.
Và rồi, mọi thứ đều thay đổi, không còn như trước.
Từ sau khi có quan hệ thân mật với anh , mỗi lần nhìn thấy anh, trái tim cô đều đập thình thịch.
Chuyện này không thể trách ai được. Họ đều là người trưởng thành. Cô sẽ không khóc lóc tiếc nuối trinh tiết của mình. Cô sẽ tự mình chịu trách nhiệm, sẽ không đổ hết mọi sai lầm lên đầu anh.
Nhưng… anh ta lại không chịu buông tha cô. Hơn một tháng nay, anh ta xuất hiện trong cuộc sống của cô thường xuyên hơn trước , như thể cố ý muốn chặn đứng cô vậy.
Về phần cô… Dương Hồng Hồng lắc đầu với người trong gương , thở dài không biết làm sao.
Sự tự chủ của cô thật sự quá kém. Mỗi lần cô đều tự nhủ không được để ý đến anh, đừng đến gần anh, nhưng cuối cùng đều bị anh phá vỡ. Số lần cô thất hứa với bản thân mình đã không đếm xuể nữa rồi!
Bành Hạo Luân, rốt cuộc anh muốn cái gì?
Cô cắn nhẹ đôi môi mềm , rồi lại thở dài, cởi bỏ quần áo, đi vào phòng tắm nhỏ trong phòng, bắt đầu tắm rửa. Cô gội đầu, ngâm mình trong tinh dầu , cố gắng loại bỏ những cơn đau nhức do cuộc ân ái kịch liệt đêm qua để lại. Cô ngâm đến mức làn da sắp nhăn lại, mới miễn cưỡng đứng dậy.
Hai mươi phút sau, cô đã chăm sóc xong gương mặt và cơ thể. Cô mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, ngồi trước bàn trang điểm, dùng máy sấy thổi khô tóc.
Cô đang chải mái tóc dày của mình thì điện thoại di động đột nhiên vang lên. Cô hoảng hốt, vội vàng tắt máy sấy. Thoáng nhìn dãy số hiển thị, cô lại bất giác cắn môi. Sau một hồi do dự, cô vẫn ấn nút nghe.
“Bành Hạo Luân, anh còn muốn làm gì nữa?” Giọng cô hơi nghèn nghẹn, trái tim đập thình thịch.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười trầm thấp của người đàn ông.
“Anh không muốn làm gì cả! Chỉ là muốn hỏi, sao em lại bỏ chạy mà không nói một lời tạm biệt nào thế?” Anh dừng một chút. “Em sợ đêm nay anh không cho em đi sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận