Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Màn Kịch Trong Nhà Vệ Sinh & Sự “Xâm Nhập” Bất Ngờ
Trên đường quay lại khu nghỉ, Lâm Tuyết đi bên cạnh mẹ mà tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ánh mắt cô thi thoảng liếc trộm về phía sau, nơi Phương Cẩn đang thong dong bước đi với vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng cô biết, bên dưới lớp quần thể thao rộng thùng thình kia, “con quái vật” của hắn vẫn đang cương cứng, sưng tấy vì chưa được thỏa mãn. Và ánh mắt hắn nhìn cô, đầy ẩn ý và chiếm hữu, như muốn lột trần cô ngay tại chỗ.
“Mẹ, con muốn đi vệ sinh chút.” Lâm Tuyết kiếm cớ, giọng nói cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
“Ừ, đi đi con. Mẹ và dì cũng đi luôn thể.” Mẹ Lâm gật đầu, kéo tay dì Mễ cùng đi.
Lâm Tuyết chết điếng người. Đi cùng sao? Vậy thì làm thế nào cô gặp Phương Cẩn được? Nhưng lời đã nói ra, cô không thể rút lại. Cô đành ngậm ngùi đi theo hai người phụ nữ vào khu vệ sinh công cộng sang trọng của sân golf.
Khu vệ sinh vắng vẻ, sạch sẽ và thơm tho mùi tinh dầu sả chanh. Lâm Tuyết nín thở quan sát. Có 5 buồng vệ sinh. Mẹ và dì cô lần lượt vào buồng số 2 và số 3.
“Tuyết Tuyết, con vào buồng nào thế?” Mẹ Lâm gọi với ra.
“Dạ… con vào buồng số 1 ạ.” Lâm Tuyết nói dối, mắt dáo dác tìm kiếm.
Vừa dứt lời, cửa buồng số 4 khẽ hé mở. Một bàn tay rắn chắc thò ra, vẫy vẫy cô. Là Phương Cẩn! Hắn đã đến trước và đang đợi cô.
Lâm Tuyết nhìn quanh, thấy an toàn liền rón rén bước nhanh về phía buồng số 4. Cô lách người vào trong, chưa kịp định thần thì đã bị một lực mạnh kéo tuột vào, cánh cửa đóng sập lại và chốt khóa ngay lập tức.
“Ưm…” Cô định hét lên nhưng bàn tay to lớn của Phương Cẩn đã bịt chặt miệng cô lại.
“Suỵt… Mẹ em ở ngay bên cạnh đấy.” Hắn thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ khiến cô rùng mình.
Không gian trong buồng vệ sinh chật hẹp, hai cơ thể ép sát vào nhau. Phương Cẩn không nói lời nào, bế thốc Lâm Tuyết lên, ép lưng cô vào cánh cửa gỗ. Hai chân cô theo phản xạ quắp chặt lấy hông hắn.
“Thầy… ưm… mẹ em…” Lâm Tuyết thì thào, hoảng hốt nhìn về phía vách ngăn mỏng manh.
“Càng gần càng kích thích, không phải sao?” Phương Cẩn cười tà, bàn tay thô bạo vén váy cô lên tận eo, giật phăng chiếc quần lót vướng víu sang một bên.
Hắn không dạo đầu, không vuốt ve, mà trực tiếp lôi “cậu nhỏ” đang căng cứng, nóng hổi ra, dí thẳng vào cửa huyệt ướt át của cô.
“Phập!”
Một cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát. Côn thịt to lớn xuyên qua lớp thịt mềm mại, lấp đầy mọi ngõ ngách trong cơ thể cô.
“Aaaaa…” Lâm Tuyết ngửa cổ ra sau, định hét lên vì quá thốn và sướng, nhưng Phương Cẩn đã nhanh chóng cúi xuống, ngậm chặt lấy môi cô, nuốt trọn tiếng rên rỉ vào trong cổ họng.
“Ưm… ưm… ưm…” Tiếng rên bị kìm nén biến thành những âm thanh mũi nghèn nghẹn đầy gợi dục.
Phương Cẩn vừa hôn cô ngấu nghiến, vừa điên cuồng thúc hông. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng nước “lép nhép” vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Tấm cửa gỗ sau lưng Lâm Tuyết rung lên bần bật theo từng nhịp điệu của hai người.
“Tuyết Tuyết, con xong chưa? Sao lâu thế?” Tiếng mẹ Lâm từ buồng bên cạnh vọng sang, rõ ràng đến mức Lâm Tuyết cảm tưởng như bà đang đứng ngay bên cạnh.
Cả người Lâm Tuyết cứng đờ, hoa huyệt co thắt dữ dội, siết chặt lấy dương vật của Phương Cẩn như gọng kìm. Sự kích thích bất ngờ này khiến Phương Cẩn suýt chút nữa thì xuất tinh. Hắn cắn răng, trừng mắt nhìn cô, nhưng hông vẫn không ngừng hoạt động, thậm chí còn mạnh bạo hơn để trừng phạt “cái miệng nhỏ” hư hỏng bên dưới.
“Dạ… con… con… hơi đau bụng… mẹ đợi con chút…” Lâm Tuyết cố gắng điều chỉnh hơi thở, nói vọng ra, giọng run rẩy đứt quãng.
“Ừ, cứ từ từ, mẹ đợi bên ngoài nhé.” Tiếng bước chân mẹ Lâm đi ra xa, tiếng nước chảy ở bồn rửa tay vang lên.
Lâm Tuyết thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn ra. Phương Cẩn nhân cơ hội đó, cúi xuống mút mạnh vào cổ cô, để lại một dấu hickey đỏ chót đánh dấu chủ quyền.
“Em hư lắm, dám nói dối mẹ… Phải phạt!”
Hắn nhấc bổng cô lên cao hơn, rồi thả mạnh xuống, để trọng lực giúp côn thịt đâm sâu đến tận tử cung. Cảm giác bị lấp đầy, bị chiếm đoạt thô bạo ngay sát vách mẹ mình khiến Lâm Tuyết vừa sợ hãi vừa hưng phấn tột độ. Cô không còn kìm nén được nữa, ôm chặt lấy cổ hắn, chủ động lắc hông, hòa nhịp vào vũ điệu hoang dại của tình yêu tội lỗi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận