Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lát nữa có chút việc.” Giản Việt ném chìa khóa cho Lâm Diệu Dương: “Cầm lấy chìa khóa sáng mai cậu đến mở cửa tiệm”

Lâm Diệu Dương nhận lấy gánh nặng, giống như được khẳng định rất lớn, liên tục lên tiếng: “Anh Giản Việt, anh yên tâm đi ạ. ”

“Có việc gì à?”

Trương Hạo lại phát hiện ra không đúng, sau khi hai người bọn họ tốt nghiệp đại học, bèn hợp tác mở cửa hàng trái cây này, quen biết nhiều năm như vậy, đều quen thuộc lẫn nhau, từ trong giọng nói của Giản Việt, anh ta dường như ngửi được hóng hớt.

“Hẹn người ta ăn cơm.”

“Nam hay nữ.”

“Nữ.”

“Mẹ nó, cậu có bạn gái từ lúc nào vậy?! Tôi là anh em tốt của cậu, sao tôi không biết thế! “Trương Hạo lập tức sợ ngây người, anh ta biết quá rõ sự xa cách của Giản Việt, phải biết rằng những khách hàng nữ kia có hơn phân nửa mua đồ là vì nhìn Giản Việt, cao gầy mập thấp, muôn hình muôn vẻ, nối liền không dứt

Nhưng chỉ là Giản Việt lạnh lùng không để ý, Trương Hạo quen biết anh nhiều năm như vậy, chưa từng thấy anh tiếp xúc với phụ nữ nào.

“Không phải bạn gái.”

“Hả?”

“Sẽ sớm nhanh thôi.” Giản Việt lạnh nhạt nói.

Trương Hạo còn muốn tiếp tục hóng tiếp nhưng Giản Việt không cho anh ta cơ hội này nữa, lên gác xép để lại cho anh ta một bóng lưng để anh ta từ từ mà đoán.

Giản Việt đến sớm hơn vài phút lái xe chờ ở dưới khu dân cư của Hà Lạc, cô ở trong điện thoại vội vội vàng vàng, chắc là chưa chuẩn bị tốt, anh sờ bật lửa xoay một vòng trên tay, ung dung nói: “Không vội.”

Hà Lạc trước khi ra khỏi cửa mới nhớ ra không mang theo chìa khóa, ở trong phòng lục lọi nửa ngày. Cô chính là người như vậy, càng sốt ruột càng dễ dàng ném đồ linh tinh.

“Có phải tôi để anh đợi lâu rồi không?”

Gió về đêm hơi lạnh, lúc Giản Việt nhìn cô lên xe, chóp mũi bị thổi đến đỏ bừng.

Điếu thuốc trên tay Giản Việt đã cháy gần hết, anh nâng cửa sổ xe lên, “Tôi nhìn giống như ngay cả chút kiên nhẫn này cũng không có sao? Cô muốn ăn gì? ”

“Tôi không biết nữa, anh ở đây chắc là quen hơn tôi, anh chọn là được”

Hà Lạc thắt dây an toàn, cặp vú đầy đặn trước ngực bị siết thành hai quả bóng lớn.

Chiếc váy màu hồng nhạt càng làm nổi bật làn da trắng của cô, cổ tay có thêm một vòng nhỏ màu bạc, tất cả đều gãi đúng chỗ ngứa.

Ánh mắt Giản Việt tối sầm lại, tiểu yêu tinh này rõ ràng là cả trong tối ngoài sáng đều muốn câu dẫn anh.

Hà Lạc là người Tứ Xuyên, chuyện đầu tiên không thể quen khi vừa đến Nam Thành là ăn uống. Cô thích ăn cay, nhưng khẩu vị ở bên này có chút thanh đạm, ngay cả tương ớt của quán phở cũng chỉ là một loại gia vị trang trí, không có vị cay.

Cô ăn mấy ngày rồi, trong miệng không có mùi vị gì, tất cả đều coi như tu thân dưỡng tính

Cho nên khi Giản Việt dẫn cô đi quán lẩu Cửu Cung Cách chính thống, Hà Lạc rất bất ngờ.

Phải biết rằng nhà hàng lẩu quê hương của cô có khẩu hiệu như thế này — chúng tôi không làm lẩu uyên ương và hơi cay là điểm mấu chốt của chúng tôi.

Sao Giản Việt có thể hiểu cô như vậy?

Đúng là muốn mạng mà, ngay cả cô thích cái gì cũng nắm rõ.

Đã qua giờ ăn cơm, nhưng người đến ăn lẩu trong quán vẫn không ít, hai người đợi một lát mới có vị trí trong góc trống.

Nồi lẩu vừa được đem lên, Hà Lạc đã muốn ăn.

Cô ăn rất vui vẻ, trong miệng là lẩu mình thích ăn, trước mặt là anh chàng đẹp trai

Chỉ là Hà Lạc nhìn anh càng ăn mặt càng đỏ, có hơi nghi ngờ, “Giản Việt….. Anh không biết ăn cay đúng không?”

Giản Việt yên lặng uống thêm vài ngụm sữa chua, ánh mắt đỏ lên một vòng so với vừa rồi: “Không sao”

Hà Lạc thấy anh còn cố gắng chống đỡ, cuối cùng không nhịn được mà bật cười, “Vậy anh đặc biệt dẫn tôi đến đây ăn làm gì vậy? ”

“Nhà hàng này mở lâu rồi, danh tiếng rất tốt.” Giản Việt nhìn trong phòng bếp của cô đặt các nhãn hiệu tương ớt khác nhau, mà ẩm thực Nam Thành lại thanh đạm, nghĩ cô hẳn là ăn không quen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận