Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đổi Môn Thể Thao
“Vi Dự, dạo này thời tiết chuyển mùa, anh chú ý đừng để bị ‘nóng trong người’ nữa nhé.”
Trước khi về, cô lại cố tình “xấu xa” nhắc lại chuyện này một lần nữa.
“À, ừ, được rồi. Anh biết rồi.” Ánh mắt Vi Dự chột dạ né tránh.
“Vậy ngày mai chúng ta tiếp tục ‘luyện tập’ nha.”
Điền Điềm cười toe toét vẫy tay tạm biệt anh, để lại một mình anh đứng ngẩn ngơ ở cửa.
Đóng cửa lại, Vi Dự ảo não vò tung mái tóc của mình. Không được! Không thể tập Yoga được nữa! Nhất định phải đổi môn thể thao khác!
Vấn đề là anh không thích ra ngoài. Mà mấy môn thể thao tập trong nhà thì cũng không có nhiều.
Anh lên mạng tìm kiếm “môn thể thao trong nhà”. Kết quả là nó nhảy ra một đống hình ảnh khiến người ta mặt đỏ tim đập.
May mà vẫn có vài đề xuất nghiêm túc. Anh quyết định chốt đơn một cái bàn đánh bóng bàn trên Taobao.
Sau đó, anh nhắn tin cho Điền Điềm, viện một lý do cực kỳ chính đáng: “Anh thấy Yoga hợp với con gái hơn. Anh tập cùng thấy hơi kỳ… Hay là chúng ta đổi sang đánh bóng bàn, được không?”
Điền Điềm nhìn thấy tin nhắn, mỉm cười mắng anh là “đồ trẻ con lanh lợi”, nhưng vẫn trả lời lại một chữ “Được”.
Đêm đó, Vi Dự cảm thấy toàn thân khô nóng. Trong đầu anh toàn là những hình ảnh “hương diễm” ban chiều. Anh lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, cuối cùng quyết định ngồi dậy vẽ truyện tranh.
Hiện tại, anh đang phụ trách một bộ truyện tranh dài kỳ, rất nổi tiếng. Nhưng không phải từ lúc tốt nghiệp anh đã vẽ truyện. Công việc đầu tiên của anh là thiết kế bối cảnh game. Vì yêu cầu công việc, anh phải xem rất nhiều kịch bản, sau đó anh bắt đầu tự mình sáng tác. Dần dần, fan ngày càng đông. Thu nhập từ việc vẽ truyện cũng đủ sống, nên Vi Dự quyết định nghỉ việc, chuyên tâm ở nhà làm “trạch nam”.
Cũng vì suốt ngày ru rú trong nhà, đắm chìm trong thế giới 2D, mà anh càng thêm ngại giao tiếp với người thật.
Vi Dự cắm cúi vẽ, lúc ngẩng lên thì đã 2 giờ sáng. Anh mệt mỏi xoa xoa đôi mắt, chuẩn bị đi ngủ. Trước khi nhắm mắt, anh không quên gửi một tin nhắn cho biên tập của mình – Dương Quang – nhờ anh ấy mai qua nhà giúp lắp cái bàn bóng bàn.
Dương Quang thấy Vi Dự tự giác nộp bản thảo mà không cần thúc giục, nên dễ nói chuyện vô cùng. Sáng sớm hôm sau, anh ta đã có mặt gõ cửa nhà Vi Dự.
Đêm qua Vi Dự ngủ muộn, giờ bị đánh thức nên mặt mũi khó chịu. Anh quăng cho Dương Quang một ly nước lọc, rồi lại lết về phòng ngủ bù.
Dương Quang quá quen với cái nết này của anh, nên cũng không phật ý. Anh ta tự nhiên mở TV, lục tủ lạnh lấy đồ ăn vặt, vừa xem hài vừa nhai rôm rốp.
Vi Dự ngủ một mạch tới 11 giờ trưa mới mơ màng dậy rửa mặt.
“Đang yên đang lành cậu mua bàn bóng bàn làm gì thế?” Dương Quang đứng dựa cửa nhà vệ sinh, vừa nhai khoai tây chiên vừa hỏi.
“Vận động.” Vi Dự nhổ bọt kem đánh răng ra.
Dương Quang thiếu chút nữa là sặc. “Cậu đang đùa với tôi đấy à?” Trong mắt anh, Vi Dự chính là một tên “trạch nam” căm thù vận động.
“A… khoan đã. Cậu mua bàn, nhưng cậu có một mình đâu chơi được. Đừng nói là cậu tính rủ tôi chơi cùng nhé?” Dương Quang hoảng hốt. Anh không muốn bị tên này hành hạ đâu.
“Không phải.” Vi Dự kiệm lời như vàng.
“Vậy cậu chơi với ai?” Dương Quang tò mò.
Vi Dự rửa mặt xong, lau khô. Anh liếc Dương Quang một cái, không trả lời. Không hiểu sao, anh không muốn cho người khác biết về Điền Điềm. Giống như một đứa trẻ, không muốn chia sẻ món đồ chơi yêu thích của mình cho ai.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận