Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ lầu 4 đến lầu 1 , cô gái vừa chạy vừa thở hồng hộc không nhìn đường. Khi đến lầu một, đôi chân chạy nhanh không có ý dừng lại đột ngột đụng phải một người ở chỗ rẽ.

“Ai ya ——”

Cái trán Đào Đào bị nện vào một vật gì đó cứng cáp, ngay lập tức cô thấy trán mình bị đau.

Thời Thác nhíu mày, đang định đẩy người ra thì ngửi được mùi hương vị đào quen thuộc trên người cô gái động tác trên tay anh bỗng dừng lại.

Đào Đào xoa cái đầu của mình rồi mở mắt ra, ngay lúc vừa mở mắt nhìn thấy anh cô liền sửng sốt.

Định hình vài giây, cô nhếch miệng cười nép ở trong lòng ngực anh đôi mắt cong lên, “Em chào đàn anh~.”

Thời Thác nhìn cô, đáy mắt đen lại không rõ cảm xúc.

Lúc này anh đang dựa vào vách tường, Đào Đào dán chặt trên người anh tư thế không hề muốn đứng dậy.

Ngực mềm mại của cô gái dán trên người anh khiến cho hầu kết của anh lăn lăn.

Anh thấy có chút khát.

Lúc này Đào Đào cũng không vội đi đến căn tin mua đồ uống nữa, cô cầm phiếu ăn ngửa đầu lên không chớp mắt mà đánh giá anh.

Khuôn mặt anh lạnh lùng, đôi mắt màu nâu nhạt khác hoàn toàn với mái tóc đen nhánh của anh, da trắng, môi mỏng đỏ mọng. Chỗ cằm hình như có một cái sẹo hơi mờ.

Hả?

Anh bị thương sao?

Thời Thác vừa định mở miệng nói chuyện, thì nghe thấy giọng nói mềm mại của cô gái trong ngực truyền đến, “Đàn anh, anh lớn lên thật đẹp trai nha.”

Anh sửng sốt, sống lưng trực tiếp cứng đờ lại.

Cô gái nhỏ ngửa đầu ra sau, tóc chải sạch sẽ gọn gàng lộ ra gương mặt trắng trẻo chỉ to bằng bàn tay trông rất đơn thuần. Khi cô nói chuyện đôi mắt sẽ cong thành hình lưỡi liềm nhìn rất xinh đẹp.

Lúc này Giang Vọng cùng Tào Kiến Ba đang muốn đi WC, vừa mới đến đã nhìn thấy hai người dán ở bên nhau khiến cho họ sợ tới mức lui về phía sau một bước.

“Mẹ nó!”

Đào Đào và Thời Thác nghe thấy tiếng động nghiêng đầu nhìn sang.

Gương mặt cô gái nhỏ ửng đỏ, làn da trắng hồng như trái đào vừa mới hái xuống.

Cô nhìn về phía Giang Vọng và Tào Kiến Ba cười ngọt ngào, nụ cười giống như đang cảnh cáo nhưng cũng giống như đang làm nũng, “Các đàn anh, không được nói bậy nha ~”

Cô nói xong liền nhón chân lên nhìn cái vết sẹo ở trên cằm Thời Thác một lúc ngay sau đó xoay người chạy lon ton lên lầu.

Cả người Thời Thác như bị đóng đinh tại chỗ, đôi mắt đỏ như máu đứng ở đó không nhúc nhích.

Vết sẹo trên cằm như có một dòng điện chạy qua, anh nắm chặt tay lại hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn.

Lúc này Tào Kiến Ba nhìn Giang Vọng một cái, “Không phải, không phải theo đuổi mày sao? Sao con bé đó lại hôn A Thác?”

Giang Vọng nghe xong cũng không phản ứng gì. Vừa rồi không, không phải còn nói muốn đưa đồ uống cho mình sao?

Giây tiếp theo, Thời Thác nghiêng người siết chặt tay lại đột nhiên đập mạnh vào tường một cái, tường bị đập một cái mạnh liền rơi xuống vài miếng đá.

Giang Vọng cùng Tào Kiến Ba sợ tới mức nuốt nước miếng.

“A Thác?”

Thời Thác xoay mặt nhìn lại, nghiến răng nghiến lợi nói, “Câm miệng cho tao.” Nói xong quẹo đi vào lớp học.

Trên đường trở về lớp Đào Đào nhìn thấy Trương Đào cũng đang cầm giáo án và bình giữ ấm đi đến.

Cô như chưa có chuyện gì xảy ra trở lại chỗ ngồi đem mặt vùi vào trong khuỷu tay cười đến nỗi hai bả vai đều run. Tim cô đập hết nhịp này qua nhịp khác.

Nhớ lại cảnh vừa rồi cô đứng rất gần anh. Tuy chỉ gần nhau có một chút thôi nhưng cũng có thể cảm nhận được anh không có ý định né tránh cô.

Phải nói là không hề né tránh cô.

Thời tiết không quá nóng, cũng rất thoải mái mà cơ thể anh lại mát đến lạ thường, cô muốn chạm vào anh thêm lần nữa.

Tưởng tượng đến đây gương mặt Đào Đào đã có chút đỏ.

Thầy Trương lúc này lấy sách vỗ vỗ lên bục giảng, “Không được ngủ, mau tỉnh táo và tập trung lại cho tôi. ”

Giật mình một cái, Đào Đào lấy tay dụi dụi mi mắt trấn an cảm xúc lại vội vàng lấy sách giáo khoa từ cặp ra.

“Lúc trước thầy dạy môn Địa Lí ở ban 6 nên các em từ ban khác đến đây có thể chưa từng gặp qua thầy, cũng có thể không quen biết gì thầy. Hiện tại thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp 609 khoa mỹ thuật, đồng thời cũng là giáo viên dạy môn Địa Lý của các em. Các em mau tỉnh táo lại đi, khoa học xã hội chính là ban trọng điểm, môn Địa Lý cũng rất quan trọng với các em nên về sau phải học thật tốt cho thầy có nghe thấy không?”

Trương Đào là người đàn ông khoảng 35 tuổi, lúc nói chuyện có mười phần trung khí mang theo mệnh lệnh khiến người ta không khỏi cảm thấy ngột ngạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận