Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa cất giọng thỏ thẻ chỉ dẫn, Nhan Chung vừa thuận thế nhét luôn bàn tay nhỏ nhắn, mềm nhũn của mình vào giữa lòng bàn tay rộng lớn, thô ráp của Tần Thương.
Ban đầu, cô dựng đứng những ngón tay ngọc ngà của mình lên, ngoáy qua ngoáy lại trong vũng sữa tắm. Chờ đến khi dung dịch nhớt dính bên trong bắt đầu tan đều, cô liền ép lòng bàn tay ướt đẫm bọt xà phòng của mình áp sát vào vùng hõm giữa lòng bàn tay Tần Thương. Cô bắt đầu chà xát, cọ cọ, dùng những động tác miết nhẹ, xoay tròn, vân vê đầy ám muội để tạo ra những đám bọt trắng xóa li ti.
Vừa nhẩn nha đánh bọt sữa tắm bằng một sự đụng chạm da thịt trắng trợn, Nhan Chung vừa ngửa cổ lên, dùng đôi mắt to tròn, nở nụ cười ngây thơ, khờ dại nhìn chằm chằm vào sườn mặt căng cứng của Tần Thương.
Gương mặt của Nhan Chung vốn dĩ đã mang sẵn nét thanh thuần, ngoan ngoãn. Giờ phút này, nụ cười ngọt ngào tản ra trên môi cô càng ngập tràn sự vô hại, phúc hậu, mang theo chút tính trẻ con tinh nghịch. Cô cứ giữ cái nụ cười tươi tắn, kiều mị ấy mà ép sát cơ thể về phía hắn.
Lòng bàn tay nhỏ bé, kiều mềm của cô cọ xát liên tục vào lòng bàn tay nhiều vết chai sạn của gã đàn ông, tạo ra những xúc cảm ngứa ngáy, tê dại truyền thẳng vào tĩnh mạch. Không những thế, khi cô vươn người tới gần, thân thể tỏa nhiệt của cô còn phả ra một thứ mùi hương cơ thể thanh u, quyến rũ, trộn lẫn với hơi nước nóng hầm hập của phòng tắm, xộc thẳng vào khứu giác của hắn.
Tần Thương dường như bị đả kích đến mức toàn thân lập tức căng cứng như một sợi dây cung. Đôi chân mày sắc bén của hắn nhíu chặt lại thành một đoàn. Đột nhiên, hắn dùng lực rút mạnh bàn tay mình ra khỏi sự vây bắt đầy bọt xà phòng của cô. Giọng hắn đanh lại, cứng ngắc và khô khốc: “Được rồi… tôi biết làm rồi. Cảm ơn cô đã chỉ.”
Phản ứng tránh né như rắn rết này của gã đàn ông thật sự làm Nhan Chung phải bất ngờ. Đm, bộ dạng của hắn giống hệt như mấy cậu nam sinh cấp ba ngây thơ bị gái trêu ghẹo, thậm chí còn biểu hiện sự cấm dục đến mức lố bịch. Đường đường là một vị thiếu gia quyền quý ngậm thìa vàng, bọn công tử bột này từ nhỏ chẳng phải đã quen thói lăn lộn vạn bụi hoa, nếm đủ mùi đời rồi hay sao?
Chẳng nhẽ, lý do lại bắt nguồn từ việc hắn mang bản tính quá đỗi chính trực, lại thêm khoảng thời gian dài bị nhốt trong kỷ luật thép của trường quân đội, nên thực sự đã rất lâu rồi không được tiếp xúc, va chạm với đàn bà?
“Biểu cữu à, tôi nghe nói hình như anh vừa xin thôi học ở trường quân đội thì phải?”
Nhan Chung chẳng thèm để tâm đến sự cự tuyệt của hắn. Cô cầm lấy bông tắm xoa xoa, lướt những đường nhẹ nhàng lên sống lưng trần trụi của Bạch Hủ, nhưng đồng thời lại cố tình đẩy phần cơ thể ướt át của mình nhích lại gần sát thân thể Tần Thương hơn. Giọng cô mềm mại như nước, lơi lả thả thính. Trong lúc vung vẩy, cánh tay trắng ngần như ngó sen của cô dường như “vô tình” lại không ngừng cọ cọ, va chạm vào bắp tay cuồn cuộn của hắn.
Mẹ kiếp, cơ bắp của gã đàn ông này thật sự quá mức cứng rắn! Cô cọ vào mà có cảm giác như đang cọ bầu ngực mình vào một tảng đá nóng rực.
“Rốt cuộc là vì sao thế anh?” Cô chu môi hỏi.
Vừa cất giọng thắc mắc, ánh mắt lẳng lơ của Nhan Chung vừa tranh thủ lia nhanh từ trên xuống dưới, lướt qua thân hình vạm vỡ của Tần Thương. Và rồi, cô tinh mắt phát hiện ra… phần đũng quần bên dưới lớp vải thể thao của hắn đã lặng lẽ phồng lên thành một cục khổng lồ, cứng ngắc!
Trái tim Nhan Chung đập thình thịch, một cỗ vui sướng đắc ý dâng trào trong bụng. Nơi hoa huyệt nhạy cảm giữa hai đùi cô cũng phấn khích hùa theo, càng trở nên ướt át, nóng hổi, háo hức tiết thêm dâm thủy.
Cái tên đàn ông cấm dục này, quả nhiên bị cô nháy mắt trêu chọc vài câu, sờ nhẹ vài cái đã không nhịn được mà cương cứng con cặc đến mức sưng vù lên rồi. Thế mà bề ngoài vẫn còn ráng gồng mình giả vờ bình tĩnh, nghiêm túc. Đĩ mẹ, nhịn nghẹn như vậy không thấy khó chịu đến nổ tung sao?
Cô một mặt thì hiền thục tắm rửa cho gã chồng danh chính ngôn thuận, một mặt lại lẳng lơ dùng vú cọ xát, dâm đãng câu dẫn vị biểu cữu của chồng, đồng thời cũng là con trai của tình nhân chồng, vị hôn phu của một cô công chúa… Cái mối quan hệ loằng ngoằng, đồi bại này quả thực mang đến một loại kích thích cấm kỵ đến mức chẳng biết xấu hổ là gì!
“Tôi…”
Tần Thương khó khăn nhấc mi mắt lên, phóng tầm mắt nặng nề nhìn về phía cô. Giọng nói của hắn lúc này đã trở nên khô ráo, khàn đặc đến mức run rẩy. Cặp mắt đen láy, sắc bén vốn có nay đã bị phủ mờ bởi một tầng hơi nước của tình dục, khóe mắt hơi phiếm hồng. Dáng vẻ của hắn hiện tại hệt như một con dã thú bị nhốt trong lồng, đang bị cô từng bước từng bước dồn ép, đẩy ngã vào cái bẫy dục vọng ngọt ngào chết người do chính cô giăng ra.
Yết hầu của hắn lăn lộn dữ dội lên xuống. Đôi môi mỏng mím chặt thành một đường chỉ căng thẳng. Nhưng đáp lại sự trêu chọc của cô, hắn vẫn nhất quyết banh cái mặt than ra, cắn răng không chịu hé môi trả lời.
“Mà công nhận nha, biểu cữu sở hữu một dáng vóc anh tuấn, thân hình rắn rỏi, nam tính ngời ngời thế này… vì cớ gì anh lại không đi làm diễn viên hay người mẫu nhỉ?”
Nhan Chung không hề tỏ ra nhụt chí. Cô rướn người, bàn tay nhỏ nhắn ướt đẫm bọt xà phòng, trơn tuột mạnh dạn bao trùm lên mu bàn tay to lớn, đang gồng cứng của hắn. Trong đôi mắt doanh doanh sóng nước của cô chỉ toàn lấp lánh sự hồn nhiên, ngây thơ, chớp chớp đầy tò mò.
“Tôi… không biết diễn kịch.” Hàng lông mi rậm rạp của Tần Thương chớp động nặng nề, giọng hắn như kẹt lại trong cổ họng.
— Rất lâu, rất lâu về sau này, Nhan Chung mới chua xót nhận ra rằng câu nói “không biết diễn kịch” của Tần Thương chính là một lời nói dối động trời, một cú lừa ngoạn mục nhất trong đời cô. Nhưng đáng tiếc, khi cô nhận ra sự thật ấy thì mọi chuyện đã quá muộn màng.
“Với cái gương mặt góc cạnh chết người này của biểu cữu, chỉ cần anh chịu bước ra, đứng im lìm trước ống kính thôi là đủ đốn gục hàng vạn người rồi, chỗ nào còn cần đòi hỏi thêm kỹ năng diễn xuất gì nữa chứ?”
Khóe môi Nhan Chung cong lên một nụ cười mị hoặc. Những ngón tay linh hoạt của cô luồn lách, đan cài vào giữa năm ngón tay thon dài, cứng cáp của hắn. Cô chậm rãi siết chặt tay lại, mười ngón tay giao triền ái muội: “Vậy nên… cái chuyện tôi ngỏ ý muốn giới thiệu anh đi làm người mẫu nội y khi nãy, biểu cữu có muốn cân nhắc, nếm thử một chút không? Tôi thừa biết gia thế của biểu cữu hiển hách, anh không hề thiếu tiền, nhưng mà… Biểu cữu à, cơ thể anh đẹp thế này——”
Tần Thương đột nhiên giật bắn mình. Toàn thân hắn như bị điện giật cường độ cao. Hắn dùng sức, bạo liệt rút phắt bàn tay đang bị mười ngón tay cô đan chặt ra. Hắn bật dậy như lò xo, sắc mặt phút chốc trở nên xám xịt, lạnh ngạnh và tăm tối như mây đen trước cơn bão.
Cái ánh mắt hình viên đạn hắn phóng về phía cô, trong nháy mắt ấy, hệt như hắn muốn há miệng mắng chửi cô là đồ lăng loàn, một ả đàn bà đĩ điếm không biết xấu hổ.
Nhưng có lẽ vì bản tính giáo dưỡng, gia giáo ăn sâu vào máu, những lời nhục mạ tồi tệ nhất cuối cùng vẫn bị hắn nuốt ngược vào trong, không thốt ra khỏi miệng. Hắn chỉ duy trì gương mặt lạnh tanh, híp mắt, dùng ánh nhìn khinh bỉ, coi thường liếc cô một cái từ trên xuống dưới, rồi buông một câu lạnh nhạt: “Cô Nhan, xin cô hãy tự trọng cho.”
“Tôi không có nặng đâu nha! Mặc dù tôi ngực to, chân dài, mông mẩy, nhưng cân nặng của tôi cũng mới chỉ lanh quanh mốc một trăm cân (50kg) một chút xíu thôi à.”
Nhan Chung cố tình giả ngu, bày ra vẻ mặt thanh thuần, vô tội đến cực điểm. Cô đưa một ngón tay ngọc ngà, ướt át lên đặt hờ hững trước đôi môi kiều nộn, sưng đỏ. Đầu lưỡi đỏ hồng ướt át khẽ vươn ra, chậm rãi liếm láp đầu ngón tay đầy gợi tình. Một câu nói dâm đãng trắng trợn, lột trần mọi sự giả tạo được cô thốt ra bằng cái điệu bộ cợt nhả như đang nói đùa: “Nếu biểu cữu không tin lời tôi nói, anh có muốn tự tay… sờ thử xem không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận