Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa nói xong, Lâm Quế Vân ngồi dậy, liền kéo Tịch Hiên ra khỏi cửa tiệm.

Tịch Hiên khóc không ra nước mắt, vùng vẫy, Mẹ, con nói thật, con có người yêu rồi.

Vẫy tay taxi, Lâm Quế Vân nhét Tịch Hiên ngồi vào ghế sau, đọc địa chỉ đến chổ hẹn trước.

Mẹ… con nói thật đó. Tịch Hiên thống khổ, chiến này cô tiêu tùng thật rồi.

Liếc xéo đứa con gái mình, Lâm Quế Vân vẫn hờ hững, bà nào tin lời con gái mình nữa. Biết bao nhiêu mối đã bị huỷ vì sự cứng đầu của cô rồi, bây giờ bà phải bắt ép cô đến cùng mới được.

Nếu con nói có người yêu, vậy hãy điện thoại kêu cậu ta đến cứu con đi?

Như được ban ân huệ, Tịch Hiên không hai lời, móc trong túi ra chiếc điện thoại, gọi cho Diệp Thiên Tân.

Thuê bao.

Thật sự lần này là cô bật khóc thật. Điện Diệp Thiên Tân ba lần, lần nào cũng thuê bao. Cái tên khốn kiếp! Không chọn giờ nào tắt máy, lại là giờ này. Vậy ai cứu cô đây?

Thế nào? Người yêu con mất tích rồi à? Lâm Quế Vân nhìn Tịch Hiên hoảng loạn mà buồn cười, lần này bà sẽ cho cô nếm mùi thất bại. Bà sẽ đến chỗ hẹn trước 30 phút, đợi gia đình bên kia đến, sẽ cho con gái bà biết thế nào là tránh trời không khỏi nắng.

Đây đâu phải lần đầu tiên Tịch Hiên bảo mình đã có người yêu. Rất là nhiều lần rồi, đến nổi Lâm Quế Vân biết được lời tiếp theo của cô là gì.

Tràn trề thất vọng trong ánh mắt, Tịch Hiên nhắm nghiền mắt mấy giây, lấy lại tâm tình. Được! Lần này cũng như mọi lần thôi, đến lúc đó cô sẽ tìm cách. Còn cái tên Diệp Thiên Tân khốn kiếp kia, ngày mai cô sẽ huỷ hết giao kèo giữa cô và cậu ta.

Thấy con gái im lặng, Lâm Quế Vân cũng thả lõng người, miệng nở nụ cười trên môi. Lần này đừng hòng qua mặt được bà, bà sẽ có kế hoạch bắt con gái cứng đầu mình phục tùng bà.

Quán cà phê Nhật Nguyệt.

Diệp Thiên Tân đưa cho khách hàng hồ sơ ký kết hợp đồng.

Khách hàng ký xong, anh nhìn kỹ lại một lần nữa, mới an tâm nở nụ cười chuyên nghiệp.

Cám ơn luật sư Diệp, mong mọi chuyện nhanh ổn thoả. Vị khách hàng đưa bàn tay ra, muốn bắt tay.

Diệp Thiên Tân duy trì nụ cười trên môi, anh đưa tay ra, bắt với vị khách hàng, Sẽ nhanh chóng. Anh chắc nịch với câu nói của mình.

Thế không làm phiền luật sư Diệp, tôi còn công việc cần đi trước.

Vị khách hàng nhìn đồng hồ, có vẻ gấp gáp. Diệp Thiên Tân cũng đã hết phận sự, liền không kéo giữ, anh gật đầu chào tạm biệt khách hàng của mình.

Vừa muốn thu dọn lại giấy tờ trên bàn, Diệp Thiên Tân liền suy nghĩ tiếp theo anh sẽ làm gì. Chắc chỉ còn về văn phòng luật sư, soạn lại một số bản thảo và đợi Tịch Hiên liên lạc.

Chà, thật rất nhạt nhẽo.

Tịch Hiên cô gái nhỏ này, anh phải làm gì để kéo cô lại gần mình hơn đây? Nếu cứ tình trạng này tiếp diễn, không biết bao lâu anh mới có được cô. Anh đã đợi 7 năm mới có ngày này, ngày có được Tịch Hiên trong vòng tay, ngày cô nhìn nhận anh như người đàn ông có thể che chở cho cô cả đời.

Thôi, về văn phòng trước rồi suy nghĩ sau. Diệp Thiên Tân thu dọn giấy tờ bỏ vào túi, anh nhanh nhẹn ngồi dậy, xoay người ra khỏi quán thì nghe được giọng thất thanh rất quen thuộc.

Diệp Thiên Tân!

Xoay người theo giọng nói phát ra, thì thấy bóng dáng cô gái nhỏ của anh đang đứng trước mặt anh, cách anh chỉ ba bước chân.

Hiên Hiên? Đúng là mai mắn, anh chưa tìm đến cô, cô đã tìm đến anh trước.

Nở nụ cười tươi, Diệp Thiên Tân bước đến lại chỗ Tịch Hiên. Khẽ vuốt tóc con vướng vào má Tịch Hiên, Diệp Thiên Tân đôi mắt còn ngạc nhiên hỏi: Hiên Hiên đến tìm tôi?

Mím môi, Tịch Hiên cố gắng giữ tâm trạng vững vàng mà không mắng mỏ Diệp Thiên Tân. Hít một hơi mạnh vào người, liền nhào lại ôm chặt lấy cậu ta, vờ nhõng nhẽo, Thiên Tân, sao anh không nghe máy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận