Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quá Khứ, Sự Chiếm Hữu Và 10 Giây
Năm 14 tuổi, Tống Lê đã biết Hứa Từ, nhưng biết tên anh là nhờ Minh Dư.
Minh Dư là thanh mai trúc mã của cô từ thời mẫu giáo. Lên cấp hai, Minh Dư không học cùng lớp, người ngồi cùng bàn mới của cô là một nam sinh rất thông minh, học gì cũng giỏi, nhưng lại lạnh lùng như tảng băng di động.
Minh Dư vốn ghét những kẻ lầm lì, nói mười câu không đáp một câu. Tống Lê tò mò hỏi người đó là ai.
Đúng lúc đó, Hứa Từ bước ra từ văn phòng giáo viên. Minh Dư chỉ tay: “Đấy, cái tên mặc sơ mi trắng kia kìa. Nhìn mặt vênh váo không? Tên là Hứa Từ, đứng nhất khối đấy.”
Minh Dư kể rằng anh ta kiêu ngạo lắm, mượn cục tẩy cũng không cho, viện cớ mắc bệnh sạch sẽ, không bao giờ dùng chung đồ với người khác.
Nhưng khi anh ở bên cạnh Tống Lê, mọi nguyên tắc đều bị phá bỏ.
Cục tẩy của anh trở thành của cô, vở ghi chép là của cô, áo khoác đồng phục cũng là của cô.
Tống Lê thậm chí còn dám nhân lúc anh gục xuống bàn ngủ trưa, dùng bút dạ đen viết hai chữ “Tống Lê” thật to lên mặt anh, đánh dấu chủ quyền.
Bởi vì anh, cũng là của cô.
Chẳng ai ngờ một Hứa Từ lạnh lùng như vậy khi yêu vào lại lụy tình đến thế.
Anh là người ít có khả năng yêu sớm nhất trường, nhưng lại cam tâm tình nguyện trở thành tù binh dưới chân cô.
Không phải vì cô quá xuất sắc, mà vì Tống Lê là thái cực hoàn toàn đối lập với anh.
Cô xinh đẹp một cách sắc sảo, tính cách ngang ngược, bất cần. Nam sinh thích cô xếp hàng dài, nhưng nữ sinh ghét cô cũng nhiều không đếm xuể.
Cô thường tuyên bố sẽ không kết hôn, yêu đương là phải oanh oanh liệt liệt, không tin vào chuyện một đời một kiếp một đôi người.
Anh chắc chắn không nên thích một cô gái như vậy, nhưng trái tim lại không nghe lời lý trí. Hứa Từ nhìn có vẻ khó động lòng, nhưng một khi đã động lòng thì sẽ liều mạng cả đời.
Tống Lê không nên trêu chọc một người đàn ông cố chấp như vậy.
Cho nên lúc ấy, Minh Dư không dám tưởng tượng, nếu cô bỏ đi, anh sẽ đau khổ đến nhường nào.
Tống Lê nhớ rõ năm cô đi cũng là tháng mười. Tháng mười năm ấy, mưa tầm tã không dứt.
Quốc khánh vừa qua, cờ đỏ vẫn treo đầy phố, nhưng trong mắt cô chỉ có hình bóng cô độc của anh chìm trong màn mưa trắng xóa. Minh Dư từng hỏi: “Lê Lê, nếu cậu đi rồi, Hứa Từ phải làm sao?”
Đúng vậy, một mình anh phải làm sao?
Tống Lê ghét ngày mưa nhất. Hứa Từ biết rõ cô sẽ không ra ngoài, nhưng anh vẫn đứng đợi dưới nhà cô.
Anh đợi mãi không thấy mưa tạnh, cuối cùng đành gọi điện cho cô.
“Là do anh sao?” Anh cố gắng kiểm soát giọng nói đang run rẩy, không muốn để cô thấy sự yếu đuối của mình: “Lê Lê, anh không thích người khác đâu.”
Tống Lê không thích cô em họ của anh, anh biết. Vốn dĩ quan hệ họ hàng xa lắc, anh cũng chẳng bao giờ để ý đến cô ta.
Trong điện thoại chỉ có tiếng thở nhẹ của cô.
Trước kia, cô nói nhiều lắm. Vui cũng gọi anh, buồn cũng gọi anh.
“Hứa Từ, lấy cặp sách cho em.”
“Hứa Từ, em muốn uống trà sữa trân châu.”
“Hứa Từ, tan học về nhà cùng em nhé? Chỉ hai chúng ta thôi.”
“Hứa Từ, anh có yêu em không?”
Cô gái với vẻ ngoài kiêu kỳ ấy thường túm lấy cà vạt anh, kéo anh cúi xuống, thì thầm vào tai anh: “Hứa Từ, anh muốn hôn em không?”
Cô cười rạng rỡ, thiên kiều bá mị, khiến tim anh đập loạn nhịp không thể kiểm soát.
Nhưng tháng mười năm ấy, cô đã bỏ lại anh trong cơn mưa mà cô ghét nhất, đến một lời chia tay tử tế cũng không nói.

“Cho nên em cảm thấy, rời đi chín năm là có thể mặc định em không còn là bạn gái của anh sao?”
Trong mắt Hứa Từ tràn ngập nỗi đau đớn nồng đậm, anh nhìn cô bằng ánh mắt thương tổn tột cùng.
Anh đi vào phòng thay đồ, lấy ra chiếc áo khoác cũ mà cô từng để lại nhà anh, khoác lên người cô. Bên ngoài gió rít gào, trời lại sắp mưa.
10 giờ tối, anh nói sẽ đưa cô về.
Tống Lê cầm chiếc áo, đứng bất động. Hứa Từ đóng cửa phòng, không thấy cô thay quần áo.
Dù đã qua nhiều năm, chiếc áo không còn vừa vặn lắm, nhưng nó được anh giặt giũ thơm tho, giữ gìn như mới.
Tống Lê không thiếu tiền, quần áo cô mặc toàn hàng hiệu, mặc vài lần là vứt. Cô cũng chẳng nhớ mình đã vứt bao nhiêu món đồ ở chỗ Hứa Từ.
Chưa đầy mười phút sau, cửa phòng lại mở ra.
Hứa Từ đứng ở cửa, cô đứng bên trong. Hai người dường như chưa từng di chuyển nửa bước.
Đôi mắt thâm thúy của anh như muốn hút trọn linh hồn cô vào trong: “Tống Lê, anh cho em mười giây chuẩn bị. Nếu bây giờ em không đi thay đồ, mười giây sau anh sẽ hôn em. Nếu em không trốn, anh sẽ coi như em thừa nhận em vẫn còn thích anh.”
“Mười, chín, tám……”
Anh đếm từng con số, chậm rãi, chắc chắn.
Nhưng anh còn chưa kịp đếm đến bảy, Tống Lê đã ném chiếc áo trong tay xuống sàn, lao tới như một con thú nhỏ, nhào vào lòng anh, kiễng chân hôn ngấu nghiến lên môi anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận