Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lúc đang nói chuyện với Ngô Hoán, Bách Hành Chi đã uống đến say mèm toan đứng dậy, Hạ Thần Diệp cũng bắt đầu chuẩn bị lên nòng đi săn mồi, trước con mắt chăm chú say mê của đám mỹ nữ cùng tên bạn Ngô Hoán đang trợn mắt há mồm mà gỡ mấy nút áo, tháo lỏng cà vạt, chỉnh chỉnh lại đầu tóc, đầu không thèm ngoảnh lại nói với Ngô Hoán:

“Cũng đang có ý này.”

Ngô Hoán dở khóc dở cười mắng hắn vô sỉ.

Bách Hành Chi bước lảo đảo mò đường, xung quanh đông người anh chen tôi lấn, rất nhiều lần Bách Hành Chi sắp muốn ngã tới nơi đều giật mình run rẩy cố gắng đứng vững.

Một gã đàn ông khác sớm đã theo dõi Bách Hành Chi lúc này cũng bắt đầu hành động, gã đột nhiên xuất hiện đỡ lấy tay trái của Bách Hành Chi.

“Anh… Anh là ai a?” Bách Hành Chi khó chịu hỏi, tỏ thái độ bài xích người khác đụng vào người.

“Cưng đang muốn tới phòng vệ sinh sao, anh đây cũng muốn đi, thấy bộ dạng cưng như vậy để anh đỡ cho nhé.” Gã đàn ông cười hì hì nói.

Ý thức của Bách Hành Chi đã có chút mê mang, khí lực không so nổi với cái tên đang kéo cậu, nói thẳng ra là cậu đang bị người này thô bạo lôi đi.

Bách Hành Chi bắt đầu sốt ruột, “Cút đi, buông ra,” thanh âm tức giận yếu ớt vô cùng, con ngươi xinh đẹp đỏ au, “Anh đừng có đụng vào tôi.”

Dáng vẻ này của cậu lại càng khiến gã nhìn đến dục hỏa đốt người, vào được WC, gã đàn ông thô bạo đẩy cậu vào một buồng trống, từ trong túi quần móc ra đồ vật giống như một cái ống tiêm.

Bách Hành Chi ngã lên mặt bồn nhìn thấy cái này, có ngất xỉu cũng phải giãy giũa cho bằng được, “Ngươi!! Ngươi muốn làm cái gì!!”

Tên đàn ông gắt gao túm lấy tay cậu, đem đầu ống chích rút ra, sau đó liền bắt đầu cởϊ qυầи Bách Hành Chi!

Hôm nay Bách Hành Chi mặc một cái quần khá đơn giản nên liền dễ dàng bị tuột xuống dưới, tay chân cậu đấm đá lung tung ngăn lại hành động của gã, “Anh buông tôi ra!!! Cứu mạng!!! Cứu… Ô ô ô!!!

Tên khốn khiếp lấy tay bịt miệng cậu lại, đút mạnh ống thuốc không có đầu kim chích vào nhục huyệt ướŧ áŧ mê người, lập tức đẩy lút cán.

“Ô ô ô ô!!!!”

Tiếng kêu cứu thảm thiết của Bách Hành Chi đều bị bàn tay gã chặn lại, gã gấp gáp cởϊ qυầи, thuận thế nắm lấy tóc của cậu hung hăng đẩy mạnh vào cửa!

“Rầm!!!!”

“Mày con mẹ nó đang làm gì!!!!”

Đầu của Bách Hành Chi còn chưa kịp đụng vào cửa, một tiếng la hét giận dữ xen lẫn cuồng bạo theo sau đó truyền đến tiếng cánh cửa bị đá văng, đầu óc Hạ Thần Diệp hoàn toàn tràn ngập phẫn nộ, đôi mắt xanh lục đầy rẫy tơ máu. Bách Hành Chi lúc này đã mê man không nhìn thấy rõ tình hình, tên khốn muốn cưỡиɠ ɦϊếp cậu bị Hạ Thần Diệp lôi ra ngoài trước mặt mọi người bị đánh đến tan xương nát thịt!

“Anh… Anh trai xin tha mạng!! A!!” Gã đứng lên muốn chạy liền bị Hạ Thần Diệp nắm đầu đập mạnh vào tường, tức khắc máu chảy đầm đìa, “Đừng!! Đừng đánh nữa!! Tôi biết sai rồi!!”

Hạ Thần Diệp giờ phút này cái gì cũng đều không nghe thấy, hắn túm lấy cổ áo tên kia ném mạnh gã xuống đất, từng quyền từng quyền bao hàm lửa giận nện tới tấp lên mặt đối phương, đám quần chúng đứng xem còn thấy được cả hàm răng sắp bay ra!

Bên ngoài ngày càng có nhiều người tiến vào nhưng không một ai dám cản lại nam nhân cao to gần mét chín, có người trong đám bọn họ hô lớn: “Đừng đánh đừng đánh nữa! Sắp đánh chết người rồi!!”

Ngô Hoán vốn dĩ chỉ là đi vào xem náo nhiệt, cơ mà vừa thấy, đờ mờ, xảy ra chuyện rồi!

“Diệp! Thần Diệp!! Đừng đánh!! Thần Diệp!!”

Ngô Hoán chạy tới ôm lấy cánh tay đang đánh người của Hạ Thần Diệp, Hạ Thần Diệp lúc phát điên đều làm Ngô Hoán hãi hùng khiếp vía, tay của hắn vẫn còn hơi phát run, hắn xoay đầu nhìn thấy Ngô Hoán, rốt cuộc cũng bình tĩnh hơn nhiều. Hạ Thần Diệp buông lỏng tay, chậm rãi đứng lên nói với Ngô Hoán: “Tên này giao cho cậu xử lý.”

Ngô Hoán nhìn tên biếи ŧɦái nằm lăn quay dưới đất thấy khóa quần còn đang mở rộng, bản mặt cơ bản là đã bị đánh sắp phế tới nơi, lại nhìn về phía góc bên kia liền thấy bé thỏ, mọi chuyện lập tức đều sáng tỏ.

Bên ngoài WC đã yên tĩnh trở lại, bảo an cùng lão bản lần lượt xuất hiện, nhạc DJ cũng không dám bật, Hạ Thần Diệp ở trước bao con mắt đem Bách Hành Chi đã xụi lơ ôm vào trong lòng, Bách Hành Chi mơ hồ bị dọa mà tỉnh táo một nửa, cậu túm chặt cổ áo Hạ Thần Diệp, đem đầu vùi sâu bên trong, cả người run rẩy đến hoảng.

Hạ Thân Diệp mình đồng da sắt nhìn thấy cảnh này thiếu chút nữa tâm cũng đều mau nát, hắn cúi đầu ôn nhu hôn lên tóc Bách Hành Chi, bế cậu vào xe của mình.

Chiếc Maybach màu đen chạy băng băng trêи đường

Bách Hành Chi đó giờ chưa từng được hưởng qua đãi ngộ như thế này, được người đặt ở đầu quả tim mà yêu thương cưng nựng, Hạ Thần Diệp từ lúc lên xe tới giờ cũng không buông cậu ra, bàn tay to như hai gông xiềng xích mạnh mẽ đem cậu khóa chặt trong lòng ngực, Bách Hành Chi như con đà điểu vùi đầu vào trong lòng hắn không muốn chui ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận