Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây quả thực là nể mặt tộc trưởng Tộc thỏ.

Tư tế cũng cảm thấy có lẽ Ý Hiên đã nguôi giận, nhanh chóng mỉm cười sai giống đực đưa bọn hắn đến hang đá rộng nhất trên đồi nhỏ. Còn chu đáo chuẩn bị không ít cỏ bông khô hiếm có lót trên giường đá.

“ Chủ Nhân, bà già họ Cao đó thật vô lễ. Tộc thỏ như vậy thật quá khinh người!” Xà Kỳ còn trẻ, tính tình tương đối kích động. Về đến hang đá liền nổi nóng. “ Giống cái kia nhỏ bé, yếu ớt như vậy, ngài coi trọng cô ta ở điểm nào chứ?”

Ý Hiên mặc kệ hắn nổi nóng, chỉ đơn giản nói một câu: “ Ta ngửi thấy mùi “ tương hợp” trên người cô ta”

Xà Húc và Xà Kỳ kinh ngạc quay ra nhìn: “ Nếu vậy ngài nhất định phải bắt được ả về, đem lại hưng thịnh cho dòng tộc. Để tộc thỏ giữ cô ta thật lãng phí!”

Ý Hiên biến lại hình rắn, cuộn mình trên giường đá đã trải cỏ bông. Hang đá này so với hang đá của tư tế còn cao hơn, chí ít cũng phải gấp hai, ba lần , song khi hắn biến thân vẫn đem lại cảm giác chật chội: “ Làm kín đáo một chút, để tộc thỏ tự nguyện giao nộp nàng.”

Xà Húc, Xà Kỳ nhìn sang đối phương.

Cao Lệ dẫn Đàm Ngư về lều cỏ, dịu dàng an ủi nàng: ” Bé con không cần phải sợ, tạm thời ta nhất định không để con phải tới nơi đó.”

Quả thật so với thú nhân tộc thỏ chất phác, hiền lành. Tộc Rắn đem lại cảm giác tâm cơ đáng sợ hơn rất nhiều.

Đàm Ngư nghiêng đầu nhìn Cao Lệ đang chuẩn bị Cốc Tinh Thảo giúp nàng thay thuốc đắp trên tay: ” Cảm giác tộc rắn quá máu lạnh, tộc trưởng nỡ lòng để Thố Hoa đi đến đó sao?”

” Không nỡ thì phải làm sao chứ? Vốn hắn ỷ bản thân là tộc trưởng, đã hai mùa không dùng giống cái nhà hắn đem gửi đi” Bà Cao vừa giã nát Cốc Tinh Thảo, vừa trả lời cô: ” Hiện giờ không còn giống cái trong tộc, cũng không thể để giống cái đang mang thai bị đem đi. Bé con cố gắng một chút, sang năm có thể mang kết tinh của tộc thỏ, kéo dài đến khi kẻ kia quên con liền tốt rồi.”

Đàm Ngư láo lớp dây đang giữ lá thuốc trên tay mình, để bà Cao giúp cô thay thuốc mới: ” Cuộc sống ở tộc rắn hẳn rất đáng sợ”

” Kỳ thực tộc rắn đối với giống cái chúng ta rất tốt, so với tộc sói hay báo gấm đều tốt hơn rất nhiều” Bà Cao thở dài. ” Có điều nòi giống mạnh mẽ khi giao phối sẽ rất mãnh liệt, với cơ thể này của con không chừng phải chết trên giường hắn.”

” Bọn hắn trân trọng giống cái, hẳn phương tiện kia có tiết chế nha.” Đàm Ngư rùng mình một cái, không rõ do thuốc thay mới khiến vết thương có chút sót hay do lời bà Cao nói khiến cô quá trấn động.

” Về phương diện giao phối, là ân huệ của thú thần, bọn họ không kiểm soát nổi” Bà Cao kiểm tra vết thương xem đã được buộc gọn, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh cô. ” Bé con, ta chỉ có thể giữ con lại lần này, sau này con ở lại tộc thỏ, nếu không sớm định ra giống đực để kết tinh, lần sau ta không giúp con được.”

Vu Y rất có tiếng nói trong tộc, hơn nữa chồng bà cũng tính là một đại lão. Lần này bà mới có thể ngang bướng cãi lại tư tế. Nhưng chuyện này khẳng định cũng khiến tư tế và tộc rắn không vui.

Vô lễ như vậy, không khéo đến bà cũng bị đem tra trách phạt trước tộc nhân. Hơn nữa giống cái quý giá, để Đàm Ngư không rời đi, cũng nên sớm định nhân duyên trói buộc nàng.

Đàm Ngư muốn mở miệng nói chuyện, Tư tế liền bước vào. So với thú nhân thỏ khác, ông có vẻ không còn nhanh nhẹn.

” Cao Lệ, hôm nay bà như vậy quả thật quá thất lễ với tộc trưởng Ý Hiên” Tư tế không tiến sâu vào trong lều cỏ, chỉ đứng ở bên cửa nói chuyện. ” Ngày mai mang theo cô bé này tới tạ lỗi với người ta”

Cao Lệ gật đầu: ” Tư tế, ngài đến xem chút vận mệnh cho con bé. Ngày mai ta liền đưa nó đến tạ lỗi với tộc trưởng Ý Hiên. Xem xem có giống đực nào thích hợp, để hắn chăm sóc nàng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận