Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tao… Khụ khụ khụ…” Bánh Bao Đậu quá đỗi kích động, ho sù sụ vì bị nghẹn thức ăn trong họng. Đến khi dứt cơn, cô nàng mới lấy giấy lau sạch dầu mỡ trên môi, thẳng lưng nghiêm mặt: “Mày đã nói vậy thật hả?”

“Ờ.”

Đậu Bao kinh ngạc trợn tròn mắt, “Thế thầy Tống đáp sao?”

“Thầy ấy…” Tô Anh ngẩng đầu, nghiêm túc hồi tưởng cảnh tưởng tối hôm qua.

Thực ra sau khi hùng hồn tuyên bố như thế, Tô Anh vẫn có phần ngường ngượng, ấy vậy mà người đàn ông kia lại chỉ hờ hững nói: “Cài dây an toàn vào.”

Thấy anh tỏ vẻ miễn tiếp chuyện, cô đương nhiên không dám tiếp tục làm tới.

Chiếc xe ra về trong im lặng. Trên đường cô trộm liếc anh không biết bao nhiêu lần, mắt hễ đưa là tim lại đập rộn vì gương mặt nghiêng rất mực dịu dàng kia.

Khi xe chạy xuống bãi đỗ ngầm, Tô Anh khẽ nói lời cảm ơn, đang chuẩn bị xuống xe thì phát hiện cửa xe đã bị khóa cứng.

“Thầy Tống?” Cô nghi hoặc ngoái đầu.

Người đàn ông tựa lưng lên ghế, ngón tay thon trắng ngần gõ hờ trên vô-lăng.

“Sau này em đừng đùa bỡn tùy tiện như vậy.” Giọng anh lạnh nhạt, song lại xen lẫn vài phần nghiêm khắc.

Tô Anh lập tức bác bỏ: “Em không…”

Lời đến bên môi chẳng thể thành câu, bởi người đàn ông kia đang nghiêng đầu nhìn vào mắt cô. Trái tim cô bỗng run rẩy, gần như nuốt câu đó xuống bụng trong vô thức.

Trông anh vẫn dịu dàng là thế, nhưng Tô Anh lại thấy rõ vẻ lạnh lùng ở sâu trong mắt anh.

Không hiểu sao, anh càng cấm thì cô lại càng muốn làm.

Tưởng cô là trẻ lên ba, hù cái sợ liền hả?

“Thầy Tống không muốn mở cửa thì thôi…” Cô điềm nhiên ngả lên ghế, lẩm bẩm, “dù sao em cũng không vội về nhà.”

Người đàn ông biến sắc, không rõ là vì kinh ngạc hay bực mình.

Cô trộm cười, cất giọng trầm bổng nhấn rõ từng từ: “Thầy trò ta qua đêm ở đây luôn cũng được…”

“Cạch.”

Khóa cửa tức khắc mở ra.

Tô Anh đưa mắt ra ngoài cửa sổ, cắn chặt môi, không dám cười thành tiếng.

Anh đúng là đáng yêu chết đi được. Hù cô không thành, lại còn bị ghẹo ngược nữa chứ.

Sau khi xuống xe, cô không rời đi ngay mà ngoan ngoãn chờ anh ở đằng trước. Lúc Tống Đĩnh Ngôn cầm cặp ra khỏi xe, anh mới nhận ra người con gái hẵng còn đứng đó.

“Em…”

Cô nhanh nhẹn tiếp lời: “Em ở cùng một tòa nhà với thầy ạ.”

Người đàn ông nở nụ cười, nhẹ nhàng hỏi: “Em biết thầy ở đâu à?”

“Dĩ nhiên rồi ạ.” Cô đáp, song khi thấy nụ cười trên môi anh càng thêm tươi, cô ấp úng chêm thêm: “Em… em đoán bừa thế…”

“Ra là vậy…” Người đàn ông gật gù tỏ vẻ đã hiểu, không hỏi gì thêm.

Lần đầu tiên được sóng bước bên anh, nói không kích động thì điêu quá.

Tô Anh không thấp, thậm chí còn cao hơn nữ sinh bình thường nửa cái đầu, song cô vẫn hoàn toàn bị áp đảo khi đứng cạnh Tống Đĩnh Ngôn. Cô ngẩng đầu ngắm bóng hình cao ngất, trong lòng sục sôi, thầm mơ mộng, nếu anh cởi sạch quần áo thì sẽ là một cảnh tượng khiến con người ta chộn rộn cỡ nào.

“Kìa.” Tiếng nói dịu dàng của người đàn ông quanh quẩn bên tai.

Trong giây phút Tô Anh hoàn hồn, trán cô chạm vào lòng bàn tay ấm áp của anh, đầu nghiêng về trước, va vào cửa kính.

Nhờ có tay anh chắn ở giữa, cô không thấy đau một tẹo nào.

Anh thả tay xuống, cụp mắt nhìn cô, nghiêm giọng: “Em đi không nhìn đường à?”

“Em có nhìn mà.” Cô đáp trong cơn lâng lâng, còn đang mải cảm nhận hơi ấm sót lại trên trán, gương mặt trắng trẻo không thoát được một kiếp đỏ ửng.

Vào đến thang máy, Tống Đĩnh Ngôn bấm tầng hai mươi trước, sau đó nghiêng đầu nhìn cô như đang hỏi dò. Tô Anh hắng giọng, “Em cũng ở tầng hai mươi ạ.”

Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt sâu xa, khẽ nhếch môi nhưng không lên tiếng.

Trong khu chung cư hạng sang, một tầng thường chỉ có hai hộ, Tống Đĩnh Ngôn đã sống ở đây mấy năm, đương nhiên biết người nào ở cùng tầng với mình. Có điều vẻ thản nhiên của cô đã khơi gợi sự tò mò trong anh, khiến anh muốn xem xem người con gái này rốt cuộc đang bày trò gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận