Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô lớn hơn 5 tuổi và tự trách bản thân như một kẻ mê muội. Thực sự là … dễ thương, trong nội tâm bị đè nén đột nhiên tiêu tán, khoé miệng anh khẽ câu lên.

Bàn tay to đặt trên đùi duỗi tới trước mặt Nguyên Thanh chậm rãi mở ra.

Nguyên Thanh nhìn thấy bàn tay mà cô rất thích được đưa ra phía trước, cô mím miệng lại, không nhịn được cười nữa, tự đắc khịt mũi.

Tông Tầm nhướng mày cũng không thu lại, bàn tay với khớp xương khéo léo ở trên không trước mặt cô.

“Hừ hừ.” Nguyên Thanh lại ậm ừ đưa bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay rộng.

Nhìn tay anh chậm chạp đem tay mình nắm lại, nhẹ nhàng.

Nguyên Thanh sắc mặt đỏ lên, cô đột nhiên hiểu được tim đập thình thịch là cái gì cảm giác.

Chàng trai kém cô 5 tuổi này đã mang đến cho cô một cảm giác rung động thuần khiết nhất.

Tông Tầm nhíu mày nhìn cô với khuôn mặt ửng hồng, không khỏi trêu ghẹo : “Cô đều như thế lớn còn cần tôi đến dỗ, hả?”

“Chị vui lòng.” Nguyên Thanh thẹn quá hoá giận, trừng mắt liếc anh một cái, rồi mới lưu luyến không rời thu tay lại.

22 tuổi có tính cách nóng nảy mà vẫn cảm thấy rất nữ tính, Tông Tầm siết chặt lòng bàn tay trống của mình và đặt nó trở lại trên đùi.

Nguyên Thanh cảm thấy xấu hổ, cô ấy vẫn là một bà cô già mà vẫn đối xử với một đứa trẻ như thế này, nhưng là cô cũng không hiểu tại sao, liền kìm lòng không được mà nghĩ nũng nịu đối với anh.

Ngẩng đầu nhìn khóe miệng của anh mang theo đường cong nhàn nhạt, cô lần nữa nhịn cười không được.

Thứ bảy, Khải Chanh cùng nhóm bạn đến nhà Tông Tầm chơi, Tông Tầm chưa kịp mở cửa, cánh cửa nhà đối diện đã mở ra. Liễu Đinh quay đầu nhìn rồi mới kinh ngạc che miệng lại, trừng lớn mắt nói năng lộn xộn “A! Trời ạ … cái này, cái này …”

“Bà mẹ nó, Nguyên Thanh!” Đường Viêm cũng bị giật nảy mình.

Phương Nghệ ở một bên ngạc nhiên khen ngợi: “Đẹp quá!”

Nguyên Thanh bị các bạn trẻ làm cho sửng sốt, nở một nụ cười ngượng nghịu và lễ phép.

Cạch…

Tông Tầm vừa mở cửa phòng liền thấy bên ngoài mấy người đợi ở cửa ra vào.

Nguyên Thanh trong mắt tràn đầy bất đắc dĩ, cô bảo trì ý cười dò hỏi: “Có thể nhường một chút không? Tôi xuống lầu vứt rác…”

“A! Nữ thần tự mình ném rác! Em đi vứt cho, xuống lầu khỏi bị chụp lén.” Đường Viêm tranh thủ thời gian niềm nở cầm lấy túi rác trong tay cô.

“Không có paparazi…” Nguyên Thanh bất đắc dĩ nhíu nhíu mày.

“Em đi đây nữ thần” Đường Viêm cười hì hì đi xuống lầu.

Tông Tầm mới chuyển đến nơi này gần trường học hơn, bạn bè còn chưa tới ngắm qua, Liễu Đinh tức giận phàn nàn:” Thân ái…cậu sao lại không cho chúng tôi biết Nguyên Thanh sống đối diện nhà cậu ! ! ! Cậu thực đáng ghét!”

Tông Tầm đưa tay lên vỗ vỗ đầu của Liễu Đinh :”Tôi sai rồi.”

Nguyên Thanh nhìn ngón tay trên đầu Liễu Đinh một chút :”Vậy tôi vào nhà đây, mọi người cứ chơi đi.”

“Tới…” Liễu Đinh liền định mời Nguyên Thanh tới chơi cùng, không nghĩ tới bỗng dưng bị gián đoạn, Tông Tầm bình tĩnh nhẹ gật đầu nói: “Ừm, được.”

Một giây sau Liễu Đinh đứng nhìn cửa phòng đóng lại, cô phàn nàn nói: “Tông Tầm cậu thật phiền.”

Tông Tầm nhìn lướt qua cửa phòng đóng chặt, thấp giọng nói: ” Đừng làm phiền cô ấy. ”

Mười một giờ đêm, căn phòng bừa bộn một mảnh, mà những kẻ chủ mưu đã lăn lộn về nhà tìm mẹ.

Tông Tầm vùi ở trên ghế sa lon, uống một ngụm rượu, bật phần mềm giám sát trên điện thoại, nhìn cô trong video đang uống một cốc chất lỏng màu hồng trong phòng khách, hẳn là dâu tây vị sữa tươi.

Thấy bình sữa trong tay cô dần cạn, Tông Tầm trở lại giao diện chính để gọi điện thoại.

Chỉ mấy giây, đối phương liền nghe, trong điện thoại truyền đến mang theo thanh âm đầy ý cười : “Tiểu chủ thuê nhà?”

Giọng Tông Tầm mang theo lười biếng ngà ngà say, “Bọn họ đe doạ tôi vì muốn xin chữ kí của cô…..cho không?”

Nguyên Thanh nghe được giọng nói mơ hồ của Tông Tầm, cười nói:” Em hôm nay còn chưa bôi thuốc đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận