Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm, cô tò mò hỏi Đới Húc: “Trước kia ba ba cũng vậy à?”

Đới Húc bật cười: “Ba là con trai, con trai và con gái không giống nhau. Nhưng nếu Miểu Miểu cảm thấy đau thì nên nói với ba càng sớm càng tốt, để ba có thể nghĩ cách làm Miểu Miểu bớt đau hơn.”

Nghĩ đến dáng vẻ tủi thân vừa rồi của con gái làm Đới Húc cảm thấy thật đau lòng.

“Vậy ba mau nghĩ cách đi.” Miểu Miểu nắm lấy tay Đới Húc đặt lên bầu ngực mình, cô ngẩng mặt lên, ngây thơ nói: “Bằng không ba xoa xoa cho Miểu Miểu đi, trước kia con đụng vào bàn thì ba cũng lấy tay xoa như thế này một lúc sẽ hết.”

Đới Húc cứng người, ông không ngờ con gái lại hành động như vậy, xuyên qua bộ đồ ngủ ông có thể cảm nhận được làn da ấm áp dưới lòng bàn tay mình. Đới Húc không dám cử động vì sợ làm tổn thương cô bé.

“Xì…. ba ba đau quá.” Miểu Miểu cau mày, cơn đau này không giống như bị đụng sưng lên mà nó kéo dài liên tục, lúc tắm rửa cô cũng không dám chạm vào.

Đới Húc lập tức dừng việc đang làm lại, xin lỗi con gái: “Ba xin lỗi Miểu Miểu, ba xoa mạnh làm đau con.”

“Không sao đâu ạ.” Miểu Miểu biết ba chỉ muốn giúp cô mà thôi.

Đới Húc nghĩ nghĩ, hôn lên môi con gái nhằm đánh lạc hướng chú ý của cô, đồng thời nhẹ nhàng mát xa lấy hai bầu ngực, Đới Húc cảm thấy xoa bóp cách một lớp vải sẽ làm cô bị đau.

“Miểu Miểu, đem áo ngủ cởi ra được không? Cách lớp quần áo mà mát xa thì không hiệu quả lắm.”

Miểu Miểu đã sa vào nụ hôn với ba ba, chỉ nghe ông nói có thể giảm đau thì liền gật đầu đồng ý.

Tuy mối quan hệ của cô và ba rất tốt nhưng cô vẫn cảm thấy hơi thẹn thùng, dù sao cô cũng biết mình không còn nhỏ nữa. Nhưng lúc này cô không rảnh lo nhiều như vậy, chỉ muốn nhanh chóng xoa dịu đau đớn.

Đới Húc nhìn cô rồi cẩn thận cởi cúc áo ngủ ra, để lộ làn da trần trụi từ cổ áo xuống xương quai xanh. Ông liếc nhìn khuôn mặt cô nhóc đã hơi ửng hồng, tiếp tục cởi toàn bộ cúc áo ra.

Hai cái bánh bao trước ngực đã hơi phồng lên, bên trên là núm vú giống như hai hạt đậu đỏ. Cảm nhận được tầm mắt của Đới Húc, Miểu Miểu có hơi xấu hổ, đem áo khép lại.

“Ba ba, người Miểu Miểu có phải hơi kỳ lạ không? Chỗ này lại phình ra.”

Đối với câu hỏi ngây thơ của con gái, Đới Húc tự trách bản thân, vì ông không sớm nhận ra sự thay đổi của cô.

“Bảo bối, đây là bình thường.” Tay Đới Húc xuyên qua nách cô, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa xung quanh ngực, sau đó mới từ từ di chuyển lên bầu vú, vừa xoa bóp vừa quan sát vẻ mặt Miểu Miểu.

Trên mặt cô nhóc vẫn còn hơi ửng hồng, tầm mắt ngang với cổ Đới Húc, nhìn thấy yết hầu của ông lăn lên lăn xuống, cô dùng tay chạm lên nó để dời sự chú ý, cố gắng phớt lờ cơn đau nhẹ ở ngực.

Ngón tay ba ba không mềm mại như tay cô mà có chút thô ráp, nhưng tay của ông lại rất ấm áp. Miểu Miểu có thể cảm nhận được ngón tay ông đang di chuyển vòng quanh núm vú, điều này dường như thật sự có thể khiến cô giảm bớt đau đớn.

Miểu Miểu dần dần thả lỏng người, cô cụp mắt xuống nhìn ba ba, tầm mắt không tự chủ mà rơi xuống bàn tay to lớn đặt trên ngực mình, ngón tay cái của ông chậm rãi xoa bóp theo một hướng, bỏ qua nốt đỏ ở chính giữa.

Thân mình cô run lên, miệng trong tự chủ phát ra tiếng rên rỉ, đầu ngón tay Đới Húc vô tình chạm vào hạt đậu đỏ, một cảm giác kỳ lạ từ ngực lan ra khắp người cô.

“Sao vậy? Ba làm con đau à?” Giọng nói Đới Húc vang trên đỉnh đầu.

“Không ạ.” Miểu Miểu nhẹ nhàng nói, “Hình như không còn đau nữa.”

“Thoải mái không?” Thanh âm Đới Húc trầm thấp xen lẫn chút khàn khàn, làm lỗ tai cô hơi ngứa.

“Ba ba xoa rất thoải mái.” Miểu Miểu thành thật trả lời, cô cắn môi, ánh mắt nhìn chằm chằm của ba làm cô có chút xấu hổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận