Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tam gia, cô nương đã tỉnh lại rồi ạ.”
Trong căn phòng khách sang trọng được chạm khắc theo kiến trúc phương Tây, Liễu Nguyệt Vân đang ngồi co ro trên ghế, tay vân vê chiếc khăn tay đã bị vò nát. Phía sau ả là năm người đàn ông lực lưỡng, đội mũ cảnh sát đi tuần, mặc cảnh phục đen sì, mặt mày nghiêm nghị đằng đằng sát khí. Không khí ngột ngạt đến mức khiến Liễu Nguyệt Vân – kẻ vốn quen thói cười cợt lẳng lơ – cũng phải im bặt, run như cầy sấy.
Chiếc khăn tay lụa bị móng tay sắc nhọn của Liễu Nguyệt Vân cấu xé đến tưa cả chỉ. Ả hận. Không biết tên súc sinh nào đã nhanh tay báo quan. Con ranh Mộ Diên đó cũng thật là loại đàn bà liệt nữ, thà chết chứ không chịu nhục. Tự tử thì thôi đi, đằng này nó còn dám cầm dao giết khách. May mà lão già Lục Hạc Tường (chính là Lưu lão gia buôn vải) cao số, bị nó đâm hai nhát dao mà vẫn còn thoi thóp thở, chưa đi chầu Diêm Vương. Nếu lão mà chết thật, cái kỹ viện của ả coi như xong đời.
“Tam gia, ngài đã tới.”
Trần Thạch, đội trưởng đội cảnh sát khu vực, thấy Phó Hàn Sinh bước vào liền vội vàng đứng dậy, cung kính chắp tay hành lễ.
Trần Thạch lăn lộn trong nghề đã lâu. Khi còn trẻ, gã chỉ là lính quèn đi tuần, từng gặp qua uy phong của Phó lão gia tử năm xưa. Sau này nghe đồn con cháu Phó gia kẻ thì què, người thì điên, gia tộc suy tàn. Nhưng hôm nay, nhìn vị Phó Tam gia trẻ tuổi trước mặt, gã thấy phong thái uy nghiêm, lạnh lùng của hắn còn vượt xa cả lão gia tử năm nào. Bên ngoài thì ôn nhu nho nhã, nhưng bên trong là cả một bầu trời thủ đoạn tàn khốc.
Phó Hàn Sinh mặc bộ áo dài lụa xanh thẫm, khoác ngoài chiếc áo choàng xám kiểu Thừa Đức, dáng người khôi ngô tuấn tú nhưng toát ra hàn khí bức người. Hắn bưng chén trà sứ Thanh Hoa lên, hất vạt áo ngồi xuống ghế chủ tọa, động tác tao nhã như một vị vua đang lên triều.
Ánh đèn chùm pha lê trên trần nhà rọi xuống sáng choang. Trần Thạch liếc thấy trên đùi Phó Hàn Sinh có quấn băng gạc trắng thấm chút máu, liền ân cần hỏi: “Tam gia, vết thương của ngài có sao không? Kỹ viện kia tôi đã cho người niêm phong ba vòng, nội bất xuất ngoại bất nhập rồi ạ.”
Phó Hàn Sinh nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt đáp: “Không sao, chỉ là vết xước nhỏ.”
“Cái gì? Niêm phong?”
Liễu Nguyệt Vân nghe thấy hai từ “niêm phong” thì như sét đánh ngang tai, mặt cắt không còn giọt máu. Ả bủn rủn tay chân, ngã quỵ xuống sàn nhà, tạo nên tiếng “loảng xoảng” chói tai.
Từ năm mười sáu tuổi ả đã lăn lộn chốn lầu xanh, tiếp đủ loại khách, làm đủ trò dơ bẩn để tồn tại. Ả tự cho mình là kẻ khôn ngoan, biết luồn lách giữa thời loạn lạc. Tú bà chết, ả lên nắm quyền, tưởng đâu đời lên hương. Nào ngờ hôm nay lại rơi vào cảnh đường cùng thế này.
Giọng ả nghẹn ngào, bắt đầu khóc lóc lu loa, nước mắt nước mũi tèm lem: “Oan uổng quá quan lớn ơi! Cả cái đất Tân Nhạc này ai mà chẳng đến kỹ viện chơi bời, sao các ngài lại chỉ nhắm vào mỗi cái ổ nhỏ của tôi? Chuyện con bé kia là do nó tự nguyện đắm mình trong trụy lạc, giờ nó lại giở chứng đòi giết khách, việc này thì có liên quan gì đến chúng tôi, liên quan gì đến Diêu tỷ chứ? Chúng tôi làm ăn lương thiện mà!”
“Đắm mình trụy lạc?” Phó Hàn Sinh cười lạnh, tiếng cười như tiếng dao cạo trên mặt kính. “Nếu là tự nguyện, tại sao cô nương đó lại phải chọn cách nhảy lầu tự vẫn? Nếu các người trong sạch, tại sao không gọi cô ta xuống đây đối chất mà lại giam lỏng ép buộc?”
Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng sứ va vào gỗ vang lên khô khốc. “Kỹ viện cũng cần có giấy phép đàng hoàng. Chính phủ đã ra lệnh cho tôi trực tiếp điều tra vụ này. Đừng hòng chối cãi. Lần này tôi sẽ lấy các người ra làm gương, để xem sau này còn kẻ nào dám to gan làm bậy, buôn người ép lương dân làm kỹ nữ nữa không.”
Khuôn mặt trát đầy phấn của Liễu Nguyệt Vân trắng bệch như xác chết. Ả biết mình đã đụng phải đá tảng rồi. Ả vội vàng bò lồm cồm dưới đất, lết đến chân Phó Hàn Sinh, dập đầu lia lịa: “Tam gia! Cầu xin ngài đại nhân đại lượng, giơ cao đánh khẽ tha cho tôi một con đường sống! Mộ Diên… con bé đó vẫn chưa bị phá trinh đâu ạ! Vẫn còn nguyên vẹn! Hôm nay tôi nguyện dâng khế ước bán thân của nó cho ngài, coi như quà tạ lỗi!”
Phó Hàn Sinh nhíu mày ghê tởm, đang định đá ả ra thì bỗng nghe thấy tiếng động lớn từ phía cửa.
“Rầm!”
Mọi người đồng loạt quay đầu lại. Một cô gái sắc mặt tiều tụy, mặc bộ sườn xám màu xanh đơn bạc rộng thùng thình càng làm lộ vẻ hốc hác, yếu ớt. Mái tóc đen dài được tết lỏng sang một bên, cô đứng dựa vào khung cửa, hơi thở khó nhọc.
Lục Võ đứng bên cạnh, mồ hôi hột chảy ròng ròng vì không cản được cô, đành phải đưa tay đỡ phía sau lưng: “Mộ Diên cô nương, cô cẩn thận chút! Vết thương trên người còn chưa lành hẳn đâu, đừng cử động mạnh.”
Mộ Diên cắn răng, cố hết sức lê bước chân nặng trịch tiến vào. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm chứa đầy sự căm hận nhìn chằm chằm vào Liễu Nguyệt Vân đang quỳ dưới đất, sau đó ánh mắt cô dừng lại ở người đàn ông ngồi trên ghế chủ tọa.
Bước chân cô khựng lại. Cô thấy hơi hoảng hốt. Người đàn ông này… tuổi tác chừng chừng Phó Tuân, gương mặt cũng có nét hao hao giống anh, nhưng khí chất lại mạnh mẽ, sắc sảo và tàn nhẫn hơn gấp bội.
Phó Hàn Sinh nghiêng đầu nhìn cô. Khóe môi hắn không kìm được khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, đầy chua xót và yêu thương. Vẫn là bộ dáng đó, quật cường, bướng bỉnh. Gương mặt kiều diễm dù đang tái nhợt vì đau đớn nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thanh cao, ngay cả lúc tức giận nhất cũng chẳng có chút tính uy hiếp nào, chỉ khiến người ta muốn ôm vào lòng che chở.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận