Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiếm khi, cậu ba nhà họ Tống từng nói muốn tu thân dưỡng tính lại vui sướng đến mức nói tục.

Anh miễn cưỡng cử động eo, khi Trần Khả Nhân lại muốn khóc thì đã rút ra kịp thời, nóng nảy kéo tóc và mắng thầm một tiếng rồi đi vào phòng tắm… Chỉ chốc lát sau vang lên tiếng ào ào của nước xen lẫn tiếng thở dốc của người đàn ông.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Khả Nhân cọ xát chăn mềm mại, vẫn ngủ say sưa như cũ.

Lúc cô thức dậy một lần nữa là do mùi vị ngọt ngào của bữa sáng hấp dẫn khiến cô tỉnh lại.

“Thức rồi à?” Dường như Tống Hạo Hiên mới tập thể dục trở về, mồ hôi vẫn còn đọng trên sợi tóc, cả người đều tản ra mùi hormone giống đực nồng nặc: “Thức dậy sửa soạn chút đi, rồi ăn sáng.”

Trần Khả Nhân khẽ gật đầu, hơi cụp mắt xuống không dám nhìn Tống Hạo Hiên. Cô kéo chăn bông để che khuất mình lại, xuống giường mới phản ứng được rằng bộ quần áo duy nhất của cô vào hôm qua đã bị anh xé rách mất khi ân ái, ngay cả đồ lót hình mèo hello kitty đáng yêu cũng bị chia năm xẻ bảy, trong lúc nhất thời cô không biết nên làm gì.

Đứng một lúc, cô khẽ nói: “Anh, anh Tống, quần áo của tôi…”

Tống Hạo Hiên dừng động tác xoa tóc lại, sau đó thì làm như không có việc gì nói: “Ừm, tôi sẽ bồi thường cho cô.”

Khuôn mặt nhỏ của Trần Khả Nhân đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa, cô nhớ đến tối hôm qua mình còn khóc lóc vì một bộ quần áo, kim chủ không tính toán thì thật sự là người tốt quá rồi! Tất nhiên là vấn đề bây giờ của cô không phải là có bồi thường hay không, mà là…

“Anh Tống, hiện tại tôi không có quần áo mặc, anh có thể mượn cho tôi một bộ quần áo?”

Tống Hạo Hiên ngừng động tác lại, nhìn vào người phụ nữ trần trụi đang khoác chăn bông trên người, ánh mắt lóe lên một tia trêu chọc, giọng nói kiên định: “Không có đồ mới, mặc đồ đã từng mặc qua được không?”

Đương nhiên Trần Khả Nhân sẽ không để ý những chuyện này này, nên nhanh chóng gật đầu.

Tống Hạo Hiên giả vờ tìm kiếm trong tủ quần áo một lúc rồi lấy ra một bộ quần áo hơi cũ và quần lót nam đưa cho Trần Khả Nhân, anh buồn rầu mà nói: “Quần quá lớn, cô cứ mặc tạm trước đi.”

Trần Khả Nhân nhận lấy quần áo, ngoan ngoãn gật đầu: “Cảm ơn anh Tống.”

Tống Hạo Hiên rất lịch sự mà quay người lại, để cho Trần Khả Nhân mặc quần áo vào trước, tất nhiên là trên tủ quần áo còn có một chiếc gương thử đồ đang hướng về phía Trần Khả Nhân.

Trần Khả Nhân mặc quần áo xong thì nói với Tống Hạo Hiên: “Anh Tống, tôi mặc xong rồi, tôi vào phòng vệ sinh rửa mặt một lát, xin ngài chờ chút.”

Đương nhiên Tống Hạo Hiên không có ý kiến, chỉ là lúc cô đi vào phòng tắm thì anh liền lẩm bẩm một câu.

“Thật sự là quá ngoan, thật là rất muốn hung hăng bắt nạt cô mà.”

Cửa phòng tắm bỗng nhiên bị mở ra, Trần Khả Nhân đang đi vệ sinh được một nửa thì bị dọa cho giật nảy người, ngơ ngác nhìn người đàn ông vừa bước vào đang cởi quần áo, cô nắm lấy áo sơ mi trên người và hỏi đầy khó hiểu: “Anh, anh Tống?”

Tống Hạo Hiên rất là bình tĩnh, rất là công chính, thản nhiên mà nhướng mày nói: “Vừa mới đổ mồ hôi nên hiện giờ tôi muốn tắm một cái, chắc sẽ không quấy rầy cô đâu?”

Trần Khả Nhân người yên lặng trả lời: “Không, không quấy rầy.”

Tống Hạo Hiên nhẹ nhàng gật đầu rồi thật sự là bắt đầu tắm rửa. Trần Khả Nhân mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không hề dám nhìn lung tung, đau khổ hơn là vừa rồi cô bị giật mình nên không tiểu được…

Cô cắn môi, cô không biết nên tiếp tục ngồi hay đứng lên.

Đang suy nghĩ, không biết lúc nào người đàn ông đã đi đến trước mặt cô, vẻ mặt hơi tăm tối, dọa cô không dám động đậy. Tống Hạo Hiên thấy thế mới cười, một tay nhấc cô lên, một tay khác thì cởi cúc áo đầy linh hoạt, cô nhanh chóng khoả thân trần trụi ngồi trên cánh tay người đàn ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận