Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng anh đang vuốt ve tôi, rõ ràng là đang mút, đang ngậm lấy. Anh đưa vào miệng, dùng đầu lưỡi liếm, dùng lưỡi xoa mạnh, rồi mút mạnh… Cằm tôi căng cứng.

Trong khi đó, bên ngực còn lại đang bị bàn tay xoa nắn. Căng thẳng đến mức vai và bụng dưới tôi cứng lại. Da tôi run rẩy. Nhưng cái miệng nóng bỏng ấy vẫn chuyển sang ngực bên kia. Dù tôi có phản ứng hay không.

Đầu óc tôi trắng xóa như bị nhiễu sóng.

Trong lúc thở hổn hển, tôi chỉ có thể nghĩ rằng, xin đừng… đừng cương lên, đừng cương lên.

‘Chuyện gì đang xảy ra với mình vậy?’

Sáng hôm sau, tôi run rẩy tỉnh dậy. Tôi không biết mình đã mơ gì. Tất nhiên nó không thể là thật. Khi tôi đứng dậy và vội vàng chạy vào phòng tắm, nhìn vào gương, áo ngủ của tôi vẫn được cài kín đến cổ y như cũ.

Tôi run rẩy cởi cúc áo, chạm vào ngực mình.

Tôi không biết. Không cảm thấy gì cả.

Phải rồi, làm sao có thể chứ.

Tôi cố tự trấn an bản thân. Chắc chắn đó chỉ là mơ. Trong gương, tôi thấy mình với áo ngủ mở toang. Một cậu thiếu niên gầy gò, nhợt nhạt, mang vẻ mặt hoang mang.

Sáng đó, tôi ngồi vào bàn ăn.

“Sao trông em như thiếu ngủ thế? Mơ thấy ác mộng à?”

Anh vừa bày đồ ăn lên bàn vừa nhìn tôi với vẻ lo lắng, tôi nhìn chằm chẳm vào anh như nhìn một người xa lạ.

“Sao thế? Mặt anh dính gì à?”

Anh ngạc nhiên, lấy tay lau má. Tôi nhìn anh nghiêng đầu và nghĩ. Nếu những gì xảy ra đêm qua là thật thì anh không thể diễn giỏi đến vậy được.

…Không phải đâu. Không thể nào. Không thể có chuyện đó. Chắc tôi điên rồi, nghĩ gì vớ vẩn thế này.

‘Chắc mình mất trí rồi.’

Tôi không muốn ăn nhưng vẫn cố nuốt cơm. Nếu để lại đồ ăn, anh sẽ lo lắng, và nếu anh hỏi tại sao thì tôi sẽ không trả lời được. Cơm nhai trong miệng chẳng có vị gì. Cứ như nhai cát vậy.

Đôi khi, ta mơ những giấc mơ khiến ta cảm thấy khó chịu đến mức tự hỏi sao có thể mơ như thế. Thậm chí có những lúc giấc mơ ấy chân thực đến mức làm ta hoang mang hơn.

Tôi đã nghĩ gì mà mơ như vậy? Chính là giấc mơ đó. Một giấc mơ sinh động đến mức cảm giác chạm cũng rõ ràng. Tôi cố lấy lại bình tĩnh.

Phải tỉnh táo lại để không bao giờ mơ những giấc mơ như thế nữa. Hôm đó, ở trường, tôi bỏ một môn để ép mình đi ngủ.

Vì ngủ trưa nên khi nằm trên giường tối đó, tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Không ngủ được.

‘Hôm nay ngủ đủ rồi.’

Tôi hối hận vì không lường trước mọi chuyện sẽ diễn ra thế này, định ngồi dậy học bài còn dang dở.

Két—

Tiếng cửa phòng mở ra, ai đó bước vào. Rồi ngồi xuống giường.

‘Trong nhà này chỉ có anh thôi mà…’

Và giờ đây, bàn tay ấy vén áo ngủ của tôi lên đến ngực, rồi từ từ luồn vào trong cạp quần. Nó vuốt qua bụng dưới của tôi, rồi rút ra nắm lấy eo tôi. Giờ là cả hai tay. Tim tôi đập thình thịch.

‘A…’

Bàn tay chậm rãi kéo quần tôi xuống. Chiếc quần ngủ rộng thùng thình vì tôi gầy đi trượt qua đùi, đầu gối, rồi mắt cá chân.

Quần bị lột ra.

‘Không thể nào.’

Rồi một bàn tay ấm áp phủ lên lớp quần lót của tôi.

Nước mắt như chực trào. Mắt tôi run rẩy như bị dán chặt bằng keo, không mở ra được.

Anh đang chạm vào tôi. Chạm vào tôi. Chạm vào…

‘Tại sao…?’

Tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi tình huống này.

Toàn thân tôi run rẩy như hàng mi đang rung lên. Rõ ràng là anh đang chạm vào tôi.

Bàn tay anh nhẹ nhàng lướt qua lớp quần lót. Nắm lấy, rồi xoa bóp. Tôi không thể thở nổi. Không được để anh nhận ra, nhưng còn một vấn đề nghiêm trọng hơn.

Khi tay anh nắm lấy dương vật tôi qua lớp quần lót, tôi suýt bật dậy. Anh vuốt ve nó qua lớp vải mỏng. Tôi cảm nhận được sự động chạm tinh tế của bàn tay ấy. Vấn đề lớn hơn là…

Run rẩy, run rẩy, run rẩy.

Đó là những gì tôi cảm nhận được.

Ngay cả khi nhắm mắt, tôi vẫn hình dung được những ngón tay dài thanh mảnh của anh, mỗi lần vuốt ve và nắm lấy, thứ dưới lớp quần lót của tôi dần dần cứng lên, hình thành rõ ràng. Cảm giác thật kỳ lạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận