Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Màn Đánh Dấu Chủ Quyền Đẫm Nước Mưa
Cửa xe bật mở. Thạch Sắc Vi bước xuống, kiêu hãnh như một nữ thần báo thù.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh sơ vin trong chiếc quần short da màu đỏ rực, khoác hờ chiếc áo măng tô xám tro bên ngoài. Đôi bốt cao cổ tôn lên đôi chân dài miên man. Mái tóc xoăn xõa tung trong gió. Dù mưa bụi đang bay lất phất làm ướt tóc và áo cô, nhưng khí chất vương giả, áp bức người khác tỏa ra từ cô khiến không ai dám thở mạnh.
Cô sầm sập bước tới. Tử Hiển vội vàng lao ra khỏi ô, chạy đến bên cô, cởi phắt chiếc áo khoác đồng phục của mình trùm lên đầu cô để che mưa, giọng nói đầy lo lắng: “Em làm cái gì vậy? Ra đây làm gì cho ướt? Mau vào xe đi!”
“Buông ra!” Cô hất tay cậu, đôi mắt rực lửa trừng trừng nhìn cậu rồi chuyển hướng sang cô gái tóc vàng đang run rẩy phía sau.
Cô bước tới trước mặt cô gái kia – Elaine. Cô hất hàm, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân tình địch. Xinh đấy, ngọt ngào đấy, đúng kiểu “em gái nhà bên” ngây thơ vô tội mà đàn ông thích che chở. Chẳng trách tên ngốc nhà cô lại cho đi chung ô.
“Cô là ai?” Sắc Vi hỏi, giọng lạnh như băng.
“Tôi… tôi là Elaine, bạn… bạn học của Triệu,” Elaine lắp bắp, sợ hãi trước khí thế của người phụ nữ lạ mặt xinh đẹp này.
“Cô thích hắn?” Ngón tay Sắc Vi chỉ thẳng vào mặt Tử Hiển.
Mặt Elaine đỏ bừng, cô nàng liếc nhìn Tử Hiển rồi e thẹn gật đầu: “Vâng… tôi… tôi thích anh ấy.”
Tỏ tình ngay trước mặt chính thất? Gan to thật.
Sắc Vi cười khẩy, nụ cười đẹp đến ma mị nhưng lạnh lẽo thấu xương. “Thích? Tốt. Vậy cô có biết tôi là ai không?”
“Biết…” Elaine gật đầu, “Chị… chị là chị gái của Triệu đúng không? Dean hay kể về chị…”
“Chị gái?” Sắc Vi nhướng mày, quay sang nhìn Tử Hiển đang đứng chết trân một bên, ánh mắt như muốn xẻ cậu ra làm trăm mảnh. “Cậu nói với nó tôi là chị gái cậu?”
Tử Hiển mím môi, không đáp. Thực tế cậu chưa bao giờ nói rõ quan hệ, chỉ là Elaine tự suy diễn và cậu thì lười đính chính.
“Được, rất tốt.”
Sắc Vi cười lớn. Cô bất ngờ túm lấy cà vạt của Tử Hiển, giật mạnh khiến cậu cúi thấp người xuống. Cô kiễng chân lên, áp môi mình vào môi cậu.
Không phải là một nụ hôn xã giao, mà là một nụ hôn kiểu Pháp nồng nàn, ướt át và đầy chiếm hữu. Cô cắn môi cậu, ép cậu mở miệng, rồi luồn lưỡi vào sâu bên trong, khuấy đảo khoang miệng cậu ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. Tử Hiển sững sờ trong giây lát rồi nhanh chóng vòng tay ôm chặt eo cô, đáp trả nụ hôn ấy cuồng nhiệt không kém.
Nụ hôn kéo dài cả phút đồng hồ, nóng bỏng đến mức làm bốc hơi cả màn mưa xung quanh.
Khi Sắc Vi buông cậu ra, môi cả hai đều sưng đỏ, bóng lưỡng nước bọt. Cô quay sang nhìn Elaine đang há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu.
“Cô thấy đấy,” Sắc Vi nhếch mép, lau vết son lem trên khóe môi, giọng đầy khiêu khích, “Chị em chúng tôi thường chào hỏi nhau thế này đấy. Cô có muốn thử làm ’em gái’ hắn không?”
Elaine chết lặng. Hình tượng “chàng trai trong mộng” sụp đổ tan tành. Quan hệ loạn luân? Hay là người yêu? Dù là gì thì cũng quá sốc với cô bé mới lớn. Elaine òa khóc nức nở, quay đầu bỏ chạy thục mạng dưới mưa, bỏ lại cả chiếc túi xách rơi dưới đất.
Sắc Vi nhìn theo bóng dáng tình địch biến mất, nụ cười trên môi tắt ngúm. Cô quay phắt lại, giơ chân… đạp mạnh một cái vào ống quyển của Tử Hiển.
“Cốp!”
“Hừ! Đồ trăng hoa! Đồ lăng nhăng! Về nhà chết với bà!”
Nói rồi cô quay ngoắt đi, vùng vằng bước về phía xe hơi, để lại chàng trai đứng đó, vừa đau chân vừa buồn cười, nhưng ánh mắt nhìn theo cô lại tràn ngập sự si mê không lối thoát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận