Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Gió rít gào bên ngoài khung cửa kính. Mộ Thần say khướt, lảo đảo rót thêm một ly rượu. Trong cơn say, anh nhìn thấy ảo ảnh của Lâm Thành – ba của Lâm Nhạc, người anh em chí cốt đã khuất. Anh thì thào trong đau đớn:
“Lâm Thành… tôi xin lỗi anh. Tôi vô dụng, không bảo vệ được Nhạc Nhạc như đã thề trước vong linh anh. Nó chê tôi phiền phức, nó đi theo tiếng gọi tình yêu của nó rồi. Nó không cần tôi nữa… Anh dưới suối vàng, có oán hận tôi không?”
———————
Bảy năm sau.
Nắng ban mai rực rỡ hắt xuống sảnh chờ sân bay quốc tế. Chuyến bay từ Mỹ vừa hạ cánh. Dòng người hối hả kéo hành lý ùa ra.
Giữa đám đông ồn ào, một người phụ nữ trẻ trung, khí chất ngời ngời bước tới. Cô mặc bộ suit cách điệu thanh lịch, tôn lên đường cong quyến rũ, mái tóc uốn lượn bồng bềnh, khuôn mặt được trang điểm tinh tế giấu sau chiếc kính râm to bản. Đó chính là Lâm Nhạc – nay đã mang thân phận Helen, nhà thiết kế trang sức nổi danh thế giới.
Đi hai bên cô là hai thiên thần nhỏ. Một bé trai mặc áo sơ mi, quần tây như tiểu tổng tài, tay đút túi quần, khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo. Một bé gái mặc váy công chúa hồng bồng bềnh, đôi mắt to tròn lúng liếng tò mò nhìn ngó xung quanh. Hai nhóc tì chính là kết tinh từ đêm tình cuồng dã, đẫm máu và nước mắt của bảy năm về trước.
Ánh mắt Lâm Nhạc quét qua dòng người, dừng lại ở một cô gái trẻ đeo kính cận đang vất vả giơ cao tấm bảng ghi chữ “HELEN”. Cô kéo vali bước tới, tháo kính râm xuống, nở nụ cười tự tin:
“Chào cô, tôi là Helen.”
Cô gái kia sững sờ mất vài giây trước nhan sắc khuynh thành của đối phương, luống cuống đáp: “Ôi trời, cô là Helen sao? Ở ngoài cô đẹp quá làm tôi không nhận ra! Chào cô, tôi là Trần Nhược Nam, trợ lý tổng giám đốc của MT. Sếp Từ cử tôi đến đón cô… Ơ, đây là…?”
Ánh mắt Nhược Nam tò mò chuyển sang hai đứa trẻ sinh đôi xinh xẻo đang đứng cạnh Lâm Nhạc.
Lâm Nhạc mỉm cười nhẹ nhàng: “Đây là hai bảo bối của tôi.”
Nhược Nam không kiềm được sự phấn khích, ngồi thụp xuống xuýt xoa: “Trời ơi, cô Helen có hai thiên thần đáng yêu quá! Nhưng mà… bé trai này, sao nét mặt chị trông quen thế nhỉ? Này soái ca nhí, em có từng đóng quảng cáo hay làm người mẫu ảnh không? Chị thấy khuôn mặt này rành rành là từng gặp ở đâu rồi ấy!”
Lâm Kỳ khẽ hừ lạnh một tiếng, cất giọng ngắn gọn, đanh thép y hệt một người nào đó: “Không có.”
Nhược Nam nuốt nước bọt. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Câu trả lời cộc lốc, cộng thêm cái chau mày băng giá này… trời ạ, sao lại giống hệt vị Chủ tịch ma vương Mộ Thần của Tập đoàn Mộ thị thế này? Hơn ba năm làm việc ở công ty, cô chưa từng thấy Mộ Thần cười, và thằng bé này cũng y chang bức tượng băng đó!
Thấy anh trai bị soi, bé Lâm An lanh chanh chớp mắt, cái miệng nhỏ liến thoắng: “Chị gái xinh đẹp ơi, anh hai em không phải người mẫu đâu. Mẹ bảo anh ấy di truyền gen đẹp trai nứt vách từ ba ba của tụi em đấy ạ!”
“Ồ, vậy sao? Ba ba của tụi em chắc phải là nam thần số một nhỉ?” Nhược Nam bật cười thích thú.
Lâm An chép miệng thở dài, lắc đầu rầu rĩ: “Em cũng không biết nữa. Em chưa được gặp ba ba bao giờ. Mẹ toàn giấu thôi, chỉ nghe mẹ lầm bầm thế ạ.”
“Lâm An! Không được ăn nói lung tung!” Lâm Nhạc hốt hoảng lên tiếng chấn chỉnh.
Bị mẹ lườm, cô bé vội bĩu môi, lấy tay che miệng. Nhược Nam đứng lên, cười xòa chữa ngượng: “Xin lỗi cô Helen, tại bọn trẻ đáng yêu quá. Tôi đã sắp xếp phòng khách sạn tốt nhất cho ba mẹ con rồi. Mời cô theo tôi.”
Xe lăn bánh đưa ba mẹ con đến khách sạn hạng sang. Mở cửa phòng suite thượng hạng, Nhược Nam ân cần nói: “Đây là chỗ nghỉ ngơi công ty lo cho cô. Nếu cần thêm tã sữa hay đồ chơi cho bé, cô cứ dặn tôi một câu.”
“Cảm ơn cô, phòng ốc thế này là quá tuyệt rồi. Tôi không cần thêm gì đâu.”
“Vậy cô Helen cứ nghỉ ngơi cho lại sức. Hẹn gặp cô lúc chín giờ sáng mai tại trụ sở MT nhé.”
Nhược Nam đi khỏi. Cánh cửa phòng khép lại. Lâm Nhạc trút bỏ lớp vỏ bọc mạnh mẽ, mệt mỏi ngả người xuống sofa, đưa mắt nhìn hai đứa con đang tíu tít khám phá căn phòng.
Bảy năm. Thời gian như cái chớp mắt, chớp một cái cô đã lại đặt chân lên mảnh đất đầy kỷ niệm đau thương này. Chú ấy… chắc giờ này đã là người đàn ông có gia đình viên mãn, tay trong tay hạnh phúc bên Mục Tử Yên, có khi con cái của họ đã chạy đầy nhà rồi cũng nên. Tim cô khe khẽ nhói lên một nhịp.
Tiếng chuông điện thoại réo rắt kéo cô về thực tại. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, khóe môi cô cong lên ấm áp. Cô bấm nhận cuộc gọi:
“Mình nghe đây, Quân Quân!”
Đầu dây bên kia, Phùng Lệ Quân oang oang: “Đồ tồi! Cậu xuống sân bay an toàn rồi sao không gọi báo bình an cho mình hả?”
“Vừa xuống là có người của công ty đón, đưa thẳng về khách sạn. Vừa sắp xếp xong hành lý định gọi cho cậu thì cậu đã gọi rồi.”
“Thế à? Hai cục vàng của mẹ nuôi sao rồi? Bay mười mấy tiếng đồng hồ chắc lả đi rồi hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận