Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cá Voi Cá Voi, tôi có học qua mỹ thuật chuyên nghiệp đây, có thể giúp anh vẽ chân dung.” Bên kia tốc độ phản hồi nhanh như chớp: “Dân chuyên nghiệp luôn hả?! Bà xã Sương Sương cho tôi chiêm ngưỡng qua vài tác phẩm tâm đắc của em được không?” Bị anh ngang nhiên xưng hô “bà xã” trơn tuột, danh xưng “dân chuyên” lại đội trên đầu khiến Trần Ngữ Sương đỏ bừng hai má ngượng ngùng: “Cứ gọi tôi là Sương Sương là được rồi. Đợi một chút, để tôi lục lại kho ảnh đã.” “Được thôi, bà xã Sương Sương.”
Trần Ngữ Sương gửi tặng anh một chiếc sticker mặt gấu ngốc nghếch bĩu môi, sau đó vội vàng bật máy tính, lục lọi lại đống bản vẽ kỹ thuật số cũ kỹ. Chọn tới chọn lui, cô moi ra được hai tấm ưng ý nhất trong thư viện. Một bức họa vẽ chân dung một người thầy giáo cầm thú đeo kính gọng bạc, ánh mắt sắc lạnh tà dâm. Tấm còn lại là hình một chàng thiếu niên mặt ửng đỏ, tay giật bung cúc áo khoe ngực trần đầy dục vọng sắc tình. … Thôi bỏ mẹ, hai bức này vẽ ra chẳng phải lấy nguyên mẫu từ những pha nhập vai 18+ của chính tên streamer này sao? Nhưng vì tự tin với trình vẽ của mình, cô vẫn ấn gửi roẹt cho Cá Voi.
Bên kia báo “Đang soạn tin nhắn…” rồi gửi lại một chuỗi ký tự cạn lời: “…” Trần Ngữ Sương: “?” “Bà xã Sương Sương à, có lẽ em đang hiểu nhầm phong cách tôi muốn hướng tới rồi.” Trần Ngữ Sương: “?” “Tôi muốn vẽ một bức theo thể loại thanh xuân rực rỡ, tươi sáng rạng ngời một chút cơ.”
Khuôn mặt Trần Ngữ Sương nghệt ra như ngỗng ỉa. Nam streamer chuyên livestream cởi áo xóc lọ, rên rỉ dâm dục 18+ lại muốn vẽ chân dung ngây thơ, tươi sáng? Mẹ kiếp, nực cười thật đấy! Tuy trong bụng cười nhạo anh ta bị tâm thần phân liệt, nhưng đôi tay vẫn nhanh nhẹn gõ phím, đồng ý vẽ lại theo ý anh ta. “Cảm ơn bà xã nhé! Phong cách này mới hợp gu của tôi, vậy chúng ta cứ chốt thiết kế như vậy đi.” Trần Ngữ Sương nhếch môi cười đắc ý, cô đối với kỹ năng cầm cọ của mình luôn tự tin ngút trời.
Bên kia màn hình lại nhảy liên tiếp ba bốn dòng tin nhắn. “Hết tổng cộng bao nhiêu tiền vậy bà xã Sương Sương? Với cả ước chừng bao lâu thì có ảnh hoàn thiện?” “Tôi sẽ chuyển khoản đặt cọc trước.”
Trần Ngữ Sương bối rối gãi đầu. Dù học qua lớp vẽ chuyên nghiệp, nhưng nhà cô chẳng thiếu tiền, lại chưa từng mở com nhận vẽ thuê cho ai bao giờ. Toàn bộ tranh trước giờ đều do cô tự thẩm du tinh thần tưởng tượng ra rồi vẽ cho thỏa đam mê, hoàn toàn mù tịt về thị trường giá cả. “Không cần tiền nong gì đâu. Tôi vẽ nhanh lắm, anh đã gửi yêu cầu chi tiết rồi, khoảng một tuần là sẽ có bản full.” “Không được, nguyên tắc là không thể vắt kiệt mồ hôi công sức người ta mà không trả tiền!”
Tin nhắn vừa dứt, bên kia lập tức ting ting chuyển khoản thẳng 1000 NDT: “Sương Sương cứ cầm trước chỗ này đi, vẽ xong nghiệm thu tôi sẽ gửi nốt phần còn lại.” Trần Ngữ Sương chần chừ một thoáng rồi cũng bấm nhận tiền. Đưa tiền mỡ dâng miệng mèo, ngu gì không nhận.
Thảo luận lằng nhằng về các chi tiết trang phục, ánh sáng bức tranh xong xuôi thì cũng đã vèo mất một tiếng đồng hồ, đồng hồ điểm sắp đến giờ cơm tối. “Tôi đi ăn cơm đây nhé Sương Sương, em cũng dọn dẹp đi ăn sớm đi. Tạm biệt.” Bên kia chào hỏi xong liền bốc hơi lặn mất tăm. Trần Ngữ Sương nằm sấp trên giường, nhai trệu trạo hộp cơm hộp giao hàng, cảm giác mọi chuyện cứ vi diệu không thực thế nào ấy. Cô vậy mà lại ngồi chat chit với thần tượng Cá Voi lâu đến thế. Hơn nữa, phong cách nói chuyện của anh ở ngoài đời và lúc lên sóng trực tiếp như hai nhân cách hoàn toàn khác biệt. Cái gã đang chat với cô mang dáng dấp của một cậu fan boy nhí nhố, vui vẻ, nhiệt tình, lại còn pha chút ngốc nghếch đáng yêu. Tuyệt nhiên không thấy tăm hơi sự tà dâm, sừng sỏ của một gã nam streamer 18+ hô mưa gọi gió với mấy trăm nghìn fan hâm mộ.
Trần Ngữ Sương đấm bình bịch lên gối. “Streamer 18+ đúng là lũ diễn viên hai mặt giỏi ngụy trang! Hừ, đúng là không lường trước được sự lươn lẹo mà. Thôi kệ mẹ, ăn cơm!”
Mười rưỡi tối, khung giờ vàng trực tiếp quen thuộc lại điểm. Trần Ngữ Sương đặt máy tính bảng xuống nệm, khẽ thở dài thườn thượt. Lúc chat chit thì mồm mép tép nhảy vui vẻ bao nhiêu, đến lúc cầm bút lên vẽ lại trầm cảm bấy nhiêu. Cô hoàn toàn bị tịt ngòi cảm xúc, không vắt ra nổi một nét phác thảo nào hồn hồn.
Vừa mở ứng dụng lên thì anh đã lên sóng được một lúc. Cô lẳng lặng đeo tai nghe vào. Thôi thì cứ vừa xem livestream vừa tìm cảm hứng vậy. Hôm nay Cá Voi diện một chiếc áo hoodie màu xanh lục nhạt, phom dáng rộng rãi trông vô cùng lịch sự, sạch sẽ. Mặc bộ đồ này lên người, thoạt nhìn anh như trẻ ra thêm mấy tuổi, hệt như nam thần thanh xuân vườn trường.
Như thường lệ, tiết mục dạo đầu luôn là anh nhẹ nhàng tán gẫu, tâm sự vài câu với khán giả. “Đúng vậy, lịch của tôi là mỗi ngày trực tiếp chừng hai tiếng.” “Cảm ơn món quà siêu to khổng lồ của bạn nhé, lâu rồi mới thấy bạn ghé chơi.” “À, chuyện vẽ tranh tôi đã tìm được một họa sĩ chân dung xịn xò rồi. Là một bà xã vẽ cực kỳ, cực kỳ giỏi.”
Phải công nhận một điều, chất giọng dịu dàng từ tính cất lên giữa đêm khuya, mang theo tần số rung động mơn trớn màng nhĩ như vậy, chỉ nghe thôi cũng khiến cõi lòng người ta mềm nhũn, bay bổng. Trần Ngữ Sương thả lỏng tâm trí, nghe âm thanh ấm áp như dòng nước suối róc rách gội rửa qua tai. Bàn tay cầm bút stylus vô thức chạm nhẹ vào màn hình bản vẽ.
Hoodie xanh lục tươi tắn, quần jean xanh lam đậm năng động, làn da lúa mạch khỏe khoắn, mái tóc ngắn cắt thẳng gọn gàng, cặp lông mày rậm rạp sắc nét… Từng chi tiết rời rạc ấy đang dần hội tụ dưới ngòi bút của cô, phác họa thành hình hài một chàng thanh niên thanh xuân rực rỡ, tỏa nắng chói lóa.
Vẽ đến khi say sưa quên trời đất, cô vươn vai xoa xoa sống lưng đã cứng đờ vì ngồi gập người quá lâu. Liếc mắt sang màn hình điện thoại, Trần Ngữ Sương bỗng giật mình sửng sốt. Bất tri bất giác, cô đã đắm chìm vào bản vẽ hơn một tiếng rưỡi đồng hồ. Nhìn lại màn hình live, hôm nay anh vẫn giữ lịch lên sóng đến mười hai giờ. Giờ lành sắp điểm, anh bắt đầu rục rịch điều chỉnh mic, chậm rãi thông báo chuẩn bị kết thúc phần dỗ ngủ đứng đắn.
Trần Ngữ Sương vứt bút, đứng dậy đi lại vặn vẹo cơ thể mấy vòng cho đỡ mỏi. Cô rót một ly nước lọc lớn tu ừng ực cho trơn cổ họng rồi mới ngoan ngoãn leo lại lên giường, trùm chăn hóng tiết mục “chính”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận