Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật sự khó tưởng tượng được người như Thẩm Ám sẽ xuống bếp nấu cơm, lại còn nấu ăn đặc biệt ngon nữa.

“Ăn ngon không?” Thẩm Ám vẫn đang chờ câu trả lời của cô.

Bạch Lê gật đầu nhẹ một cái, chờ nuốt xong miếng thịt trong miệng mình mới đáp: “Ngon lắm.


Thẩm Ám ngồi ở đối diện Bạch Lê cười, cũng múc một phần canh thịt viên cho chính mình, “Ông nội của anh rất thích ăn thịt viên, răng của người già không tốt, cơm đặc biệt khó ăn.

Sau đó anh lớn một chút thì đi học xong sẽ xuống bếp nấu cơm cho ông ăn.


Bạch Lê nhẹ nhàng cắn môi, ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Ám một cái.

“Trước mặt người khác, anh sẽ không chủ động nhắc đến ông anh.

” Thẩm Ám nhìn về phía cô, khóe môi vẫn khẽ nhếch lên, “Bạch Lê, em không giống họ, anh muốn cùng em chia sẻ những việc này.


Câu này có thể lý giải rằng anh không sẵn lòng phơi bày sự yếu ớt của chính mình trước mặt người khác, nhưng ở trước mặt cô thì lại không như thế.

Trái tim Bạch Lê run rẩy, trong lồng ngực chẳng hiểu vì sao lại trào dâng một cảm giác chua xót khó có thể diễn tả thành lời.

Cánh tay dài của Thẩm Ám lướt qua bàn, ngón trỏ thon dài đẩy cằm của cô lên, chăm chú nhìn vào đôi mắt của Bạch Lê một lát, cười hỏi, “Làm sao vậy? Sạo lại có dáng vẻ như muốn khóc rồi?”
Bạch Lê co rúm lại lắc lắc đầu, “Không, không có.


Thẩm Ám xoa nhẹ đầu cô, “Đừng nghĩ nhiều như vậy, em ăn đi, ăn xong rồi thì đến phòng khám cùng anh.


Bạch Lê ngạc nhiên mà trợn to mắt.

Thẩm Ám nhướng mày nhìn về phía cô, “Không phải chúng ta đã nói điều đó ngày hôm qua, lần sau đến phòng khám với anh rồi à?”
Đã nói khi nào nhỉ?
Không đợi Bạch Lê phản bác lại thì Thẩm Ám đã chồm tới, đè thấp giọng xuống, “Hay là, chiều nay chúng ta lại tiếp tục?”
Ý tứ ám chỉ trong lời nói của anh đều rất mạnh mẽ, cả khuôn mặt Bạch Lê đỏ bừng lên, âm thanh run rẩy đáp: “Đi, đến phòng khám.


Thẩm Ám cười nhẹ thành tiếng.

Cơm nước xong xuôi anh nhận một cuộc điện thoại, chờ đến khi nói chuyện xong thì trên bàn cơm đã không có người.

Bạch Lê đang mặc tạp dề rửa chén trong nhà bếp.

Cô mặc một bộ đồ ngủ trắng tinh khiết, cả người đắm mình dưới ánh mặt trời, mái tóc dài được buộc ở sau đầu để lộ ra chiếc cổ trắng nõn, ngón tay mềm mại xuyên dưới dòng nước.

Sau khi tắt vòi nước, Bạch Lê nhắm đôi mắt lại cúi người đến gần bồn hoa hướng dương trước mặt, chóp mũi hít hà, khe khẽ ngửi mùi hương.

Bức tranh tuyệt đẹp đến khiến trái tim đập thổn thức.

.

Bạch Lê mới vừa rửa tay xong đã bị người kia ôm từ phía sau.
Cách một lớp áo sơ mi mà cô vẫn bị nhiệt độ trên người của Thẩm Ám làm cho nóng lên, cô co rúm lại muốn trốn đi một chút đã bị người đàn ông cúi đầu hôn lên sau cổ.
Khớp xương nhô lên bị môi lưỡi nóng bỏng của người đàn ông bao trùm lấy, lực đạo không nặng không nhẹ mút mát.
Phảng phất như thể có dòng điện lưu chạy dọc khắp người cô, Bạch Lê khẽ gọi một tiếng, Thẩm Ám nghiêng đầu giữ chặt cằm cô rồi hôn xuống dưới.
“Bác sĩ…Thẩm…” Cô bị hôn đến thở hổn hển, ngón tay không tự chủ được mà nắm lấy tay áo của anh, bả vai yếu ớt nhỏ bé đánh vào làn da rắn chắc của người đàn ông, cô hơi ngẩng mặt lên, hàng lông mi hẹp dài run rẩy, trong tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy hầu kết gợi cảm của người kia.
Thẩm Ám một tay ôm lấy eo cô, đôi chân dài để ở giữa chân Bạch Lê, một tay kia giữ chặt cằm người nọ hôn lên một lúc.

Anh xoay người cô lại, nâng cánh tay đối phương đặt ở trên cổ mình, mặt đối mặt kéo người vào trong lồng ngực, ngậm mút môi cô, hơi thở nặng nhọc mà cắn mút đầu lưỡi của Bạch Lê.
Bạch Lê bị hôn đến trong cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng nức nở yếu ớt nhỏ bé, hai tay hai chân mềm nhũn ra, cả người như tan chảy trong lòng của Thẩm Ám, ngón tay run rẩy kịch liệt nắm chặt quần áo người đàn ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận