Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trăng thanh gió mát, ánh trăng vằng vặc in xuống mặt hồ. Khung cảnh này thật hợp cho người ta hẹn hò, nhưng không, ngồi trên bờ hồ kia là hai người đàn ông.
Bao lâu rồi họ mới ngồi lại cùng nhau, trải lòng cho nhau. Hai anh em họ, thật lâu rồi.
“Anh sẽ ly hôn với Tố Nhan”
Đầu Thiếu Quân thoáng chấn động, không thể tin mà nhìn Thiếu Minh.
Anh ấy nói sẽ ly hôn với Tố Nhan? Sao có thể.
“Em vừa nghe nhầm đúng không?”
Thiếu Minh cười nhạt. Anh sớm đoán được phản ứng này của Thiếu Quân. Chính anh còn không nghĩ mọi chuyện sẽ đi đến bước này.
“Em thừa biết Nhan yêu em. Đến lúc, chúng ta giải thoát cho nhau rồi”
Dứt lời, Thiếu Minh cầm lon bia uống cạn, tiện tay bóp nát vỏ lon ném lên mặt hồ, tựa như ném bỏ mọi thứ, lại như bắt đầu tất cả.
“Em cũng nên sớm giải quyết với Phỉ Nhược đi”
Thiếu Minh nói hết những gì cần nói, không nán lại lâu mà lập tức rời đi. Thiếu Quân có lẽ cần bình ổn tâm trạng.
Anh không nói thẳng là Phỉ Nhược sẽ sẵn sàng ra đi, hay là chấp nhận ly hôn mà không đau khổ. Anh không muốn cô bị bất cứ sự nghi ngờ gì, tiếng xấu chỉ nên để anh em bọn họ gánh.
Thiếu Quân thẫn thờ, trong đầu vẫn lặp lại câu nói của Thiếu Minh.
Anh sẽ ly hôn với Tố Nhan.
Ly hôn.
Ly hôn.
Hai bọn họ ly hôn, Tố Nhan được tự do. Cậu và cô, có phải sẽ đường đường chính chính được ở bên nhau rồi không.
Thiếu Quân khẽ cười, như không tin đây là sự thật. Cậu còn ngỡ rằng sẽ bất chấp tất cả để cướp lấy Tố Nhan, không nghĩ tới Thiếu Minh thế nhưng lại buông tay.
Nhưng mà, Phỉ Nhược. Cậu nên giải quyết thế nào đây.
————
“Sáng sớm vận động vậy đủ rồi, chị nghỉ ngơi chút đi”
Phỉ Nhược đỡ một bệnh nhân vào phòng, dặn dò vài câu rồi nhanh chóng rời đi. Vừa ra khỏi phòng cô không khỏi nhăn mày, tay ôm lấy bụng, gương mặt toàn biểu cảm đau đớn, trán bịn rịn mồ hôi, miệng nhỏ giọng rêи ɾỉ.
Phỉ Nhược ôm bụng, khó khăn tìm đến phòng siêu âm. Cái bụng của cô, không kiểm tra có lẽ không ổn rồi. Cơn đau kéo dài từ hôm trở về, vốn nghĩ là đau bụng bình thường, không ngờ ngày càng đau hơn.
“Mọi người tập trung, xếp hàng điểm danh nào”
“….”
“Rất tốt, bây giờ mỗi gia đình tìm một chỗ giăng trại, nhớ phải dán số thứ tự lên. Mọi người, bắt đầu thôi”
Sau vài lời phổ biến của Hà Mễ, vốn là cô giáo của Lạc Lạc, mọi người lục đυ.c chia nhau ra tìm địa hình thích hợp. Mà lúc này, tại chỗ của Lạc Lạc…
“Ba ơi, con làm”
“Lạc Lạc muốn làm sao? Nhưng tay con nhỏ thế này, đợi to thêm chút nữa lại giúp ba, được không?”
Thiếu Minh cưng nựng véo má cô bé,  dùng sức thắt chặt nút dây. Lại vòng qua chỗ Tố Nhan, chỉ thấy cô vẫn đang chật vật để dây không bung ra.
“A, tay mẹ to vậy cũng không làm được. Quả nhiên là ba lợi hại”
Lạc Lạc nhìn thấy một màng này, không tiết rẻ đả kích Tố Nhan, lại hào hứng mà tung hô Thiếu Minh, hai người chỉ biết cười lắc đầu.
“Để anh”
Thiếu Minh ngồi xuống, tay với đến nút thắt. Tố Nhan không phản ứng kịp lời anh nói, bàn tay của anh đã áp lên tay cô.
Quái lạ, bọn họ đã tiếp xúc thân mật bao nhiêu lần, tại sao bây giờ chỉ một cái chạm tay cũng làm cô hồi hộp, mặt không khỏi nóng lên.
Thiếi Minh đang ngồi rất sát cô, vừa quay đầu, mặt hai người đã kề sát nhau. Bốn mắt chạm nhau, lại không có ý dứt ra.
Anh vốn dĩ không có cảm giác gì, nhưng ánh nhìn chằm chằm của cô làm anh bị cuốn vào đó. Có một điều anh không thể phủ nhận, mắt Tố Nhan và Tố Tố rất giống nhau, rất đẹp, mà Thiếu Quân chọn Phỉ Nhược có lẽ cũng vì lý do này, mắt cô ấy giống hai người họ.
“Ba, mẹ, nhanh nhanh”
Giọng hối thúc của Lạc Lạc đánh thức hai người họ. Tố Nhan bối rối rút tay ra, nhường chỗ cho Thiếu Minh.
———–
“Chị Lý, chị nhìn em bằng ánh mắt đó là sao chứ?”
Phỉ Nhược nhìn người đối diện, một tay vẫn ôm bụng. Sau một loạt kiểm tra các kiểu, lại nhận được ánh mắt như trách cứ của người kia.
“Em đó, còn hỏi tại sao”
Lý Băng nhìn kết quả xét nghiệm, lại lắc đầu ngao ngán.
“Nói bọn trẻ các người phóng túng, quả không sai chút nào mà. Đã bầu bì thế này, còn ham hố mà lăn, lăn… hazz”
Bầu, bầu bì?
Đại não Phỉ Nhược đình trệ. Cái gì bầu, cái gì bì. Cái gì mà…
A, cô, cô…
“Ý chị là… em, em có thai?”
Lời nói lắp bắp, hiển nhiên cô cũng không rõ bản thân vừa nói gì.
Lý Băng nhìn vẻ mặt lớn ngốc của cô, nhất thời sáng tỏ. Hóa ra cô nhóc này còn chưa biết mình sắp làm mẹ. Trách sao lặn lộn đến mức động thai chứ.
“Thật là, đây, nhìn kĩ vào. Em, sắp làm mẹ rồi”
Lý Băng vừa nói vừa đẩy phiếu xét nghiệm cho cô. Hai chữ “động thai” không sai lệch đập vào mắt cô.
Phỉ Nhược phút chốc hốt hoảng, mắt chợt cay xè, tay đang ôm bụng trở thành vuốt ve.
Nơi này đang có một sinh linh, là đứa bé của cô. Đưa bé của cô và, và…
Phỉ Nhược thoáng lặng người. Cái lặng người khi nhìn nhận được sự thật.
Đứa bé của cô, lại không phải của chồng cô.
Không phải.
Không phải.
Vui, hay không vui?
Vui chứ. Thiếu Minh không phải chồng cô, nhưng là người cô yêu cơ mà. Hai bọn họ không phải sẽ nhanh chóng về một nhà sao.
Thiếu Minh đã hứa, anh ấy đã hứa.
Phải, đã hứa.
Cớ sao cô còn lo lắng, sao lại lo lắng thế này.
Hết chap 80.
Tết vừa rồi quả thật sảng khoái. Hihi =)))

Bình luận (0)

Để lại bình luận